Đàn ông và sự thật

1. Tao có con bạn, nó đi du học rồi quen thằng bồ nó cũng đi du học chung, quen được 5 năm, sau đó chúng nó chia tay nhau dù cả 2 còn yêu nhau rất nhiều, đừng thắc mắc lí do vì tao cũng không biết.

***

dan-ong-va-su-that

Sau đó thằng bồ nó đi lấy vợ, sau đám hỏi mấy ngày thì chúng nó có gặp nhau, rồi bây giờ còn gần tháng nữa là đám cưới thì con bạn tao biết nó có bầu.

Rồi giờ sao? Có phải là nó đang có lỗi với bà vợ thằng đó không? Có phải là thằng đó khốn nạn không? Có phải người đáng thương trong chuyện này là đứa nhỏ không?

Bởi vậy, đàn ông, đầu đội trời, chân đạp đất, nam tử hán, đại trượng phu quần què gì mà tình cảm của mình cũng đếch xác định được, hành động của mình cũng đếch kiểm soát được.

Còn bạn tao, nó là bạn tao mà tao cũng không có bênh nó được, nó đã chứng minh cái câu “bồ cũ là những nỗi đau rất hãm” là có thật.

2. Tao có đứa chị, hồi đó ngang dọc ngược xuôi, cãi cha cãi mẹ, bỏ nhà đi theo ông chồng bã. Mấy năm sau ôm 1 cục con về khóc lóc ân hận.

Bã kể, lúc ỗng không có gì trong tay, bã bỏ đi lo cho ổng từng cái quần cái áo, dọn dẹp nhà cửa, cơm nước chu toàn. Bã với ổng làm chung công ty, sau đó ổng chuyển sang công ty khác làm rồi thăng tiến từ đó. Thời gian đầu bã phải đi làm thêm, nhận hồ sơ về nhà làm thuê, để dành tiền cho ổng “tiếp sếp”. Xong rồi lúc bã có con, ổng cứ đi công tác miết, cái ngày bã đẻ thì ổng ở đâu mít mù Hà Nội. Rồi lúc đẻ xong, ổng vẫn diện lí do để tiền tiếp khách, chị tao phải sống bằng cái tiền nghỉ đẻ gần 5 triệu 1 tháng, trả tiền nhà tiền điện tiền nước tiền cơm, ổng phụ thì mừng, không thì thôi.

Con bã được gần 1 tuổi thì ổng ít về hẵn, phòng trọ ọp ẹp có 2 mẹ con, xong bữa nọ cái bà chủ nhà nói bã là chỗng bã ở nhà khác rồi. Bà chị tao đâu có tin, xong bà chủ nhà bắt con bã giữ con cho chị tao, bã chở chị tao đi tới chỗ nhà ổng, hỏi lân hỏi la sao cuối cùng phát hiện nhà đó ổng đứng tên, ổng ở 1 mình, cách vài bữa thì có bồ đến ở chung.

Xong bã ôm con về nhà, ba mẹ bã đâu có nỡ bỏ con bỏ cháu. Giờ bã trở lại là tiểu thư, chỉ có điều từ hôm về nhà tới giờ được gần 3 tháng, thằng đó gọi về hỏi thăm được 2 3 lần.

Khốn nạn.

3. Bà chị bạn tao hồi bữa mới li dị.

Bã giỏi lắm, tiếng Anh bắn vèo vèo, đi làm tháng hơn 20 triệu. Đẹp kiểu mặn mà, nói chuyện có duyên, khách gặp bã là kiểu gì cũng te te đi kí hợp đồng.
Chồng bã làm sale, tháng kiếm cũng được 10 mấy triệu.

Nhà bã hạnh phúc lắm, vợ chồng bã có 1 đứa con gái. Con bã đeo cha lắm, suốt ngày mở miệng là cứ “Cha Phia số 1”.

Xong bữa đang ngủ thì bã nhận tin nhắn, bã mở ra coi thì thấy tin nhắn audio, đó là đoạn ghi âm mà thằng chồng gương mẫu đang nằm ôm bã thì thầm với con kia rằng “ở vì nghĩa, còn yêu mới là em”.

Bã dựng chồng bã dậy, rồi chồng bã nhận hết, xong ổng xin lỗi bã và đề nghị li dị, hôm sau ổng đưa bã tờ đơn li dị kí sẵn. Ba mẹ ổng từ mặt ổng, ba mẹ bã chửi rũa ổng, con Saphia nó không biết gì cứ líu lo hỏi cha Phia đâu rồi.

Bữa ra toà, con gái bã đi diễn văn nghệ tất niên ở trường mẫu giáo. Bã dậy sớm làm tóc, make up cho con gái, lái xe chở con đi rồi chạy thẳng tới toà.

Ở toà chồng bã dẫn theo con bé bồ ổng, 22 tuổi, trắng trẻo, chân dài, ngon. Nó ngồi chễm chệ cười cười. Bã nói bã thấy nó, bã đau muốn rớt nước mắt.

Toà nói chuyện tài sản, chồng bã giành cái nhà, lí do là bã là dân gốc Sài Gòn, nhà ba mẹ của ăn của để, còn con bồ ổng làm giáo viên, cần hộ khẩu thành phố mới được, tội con bồ ổng.

Xong tới chuyện chu cấp, ổng nói bà chị tao thừa khả năng lo cho con, ổng đưa bảng lương ổng ra, làm sale mà, lương cứng có nhiêu đâu, mà ổng phải chăm con bồ ổng nữa, nên ổng từ chối chu cấp hoặc chu cấp rất ít.

Bà chị tao bữa đó đi làm cứ thẫn thẫn thờ thờ, bã hỏi tao có phải lỗi của bã là giỏi quá không, vì đàn ông cần 1 người để che chở, chứ không cần một người che chở lại chúng nó.

Bã kể chồng bã nói 1 câu rằng “bây giờ ba mẹ giận con con chịu, anh có lỗi với 2 mẹ con em, nhưng cái anh sợ nhất bây giờ là Duyên (bồ ổng) thiệt thòi”

Bã hỏi tao, hay là mấy năm trời chung sống, tổn thương bã giấu hết, rồi chồng bã không biết bã cũng có khả năng tổn thương, nên bây giờ ổng chỉ sợ con kia tổn thương.

Tao nói đàn ông có thể vợ này bồ khác, nhưng cái loại bỏ con thì không xếp vào lớp người được.

4. Bạn tao, nó quen bồ nó gần 2 năm.
Từ cái hồi bồ nó làm PB lương vài ba triệu bạc.
Sau đó bồ nó may mắn thăng tiến lên, giờ là Supervisor rồi.

Chúng nó đang quen nhau êm đềm thì thằng bồ nó nói là cần 1 tuần để xác định tình cảm có đủ nhiều để cùng nhau đi xa hơn không. Nó đồng ý, trong suốt 1 tuần đó bồ nó không ngừng trấn an rằng kiểu bồ nó sẽ trở về và tiếp tục.

Xong tới ngày cuối cùng, đến hẹn trả lời thì thằng bồ nó nhắn tin rằng “mai đi chơi với sếp”.
Nó mà nghe đi với sếp thì nó để cho đi.

Hôm đó là U23 Việt Nam thắng.

Bữa đó nó bị ngộ độc thực phẩm, nằm trong bệnh viện, nó cố gọi cho bồ nó nhưng bồ nó tắt máy.

Nó nằm lướt lướt thì thấy ông bạn chung nhóm của bồ nó livestream đang đi chơi ở Vũng Tàu, nó đau muốn gục ngã luôn, thở không nổi, khóc không ra hơi. Nó nhắn cho bồ nó “Anh ơi em đang trong bệnh viện, anh gọi em nha”. Bồ nó online nhưng không thèm seen.

Xong hôm sau nó thấy bồ nó online, nó gọi thì bồ nó nhắn tin “anh đang họp, họp xong anh gọi em nha” xong lại tắt máy. Nó trả lời lại “dạ, anh họp đi. Xong gọi em nha”

Đến 6h chiều hôm đó nó hết chịu được, nó mới gọi cho cái ông đi chung nhóm xin gặp bồ nó thì bị ông đó nạt cho 1 trận. Sau này nó mới biết là bồ nó nói với cả hội rằng đã chia tay và nó níu kéo.

Tối hôm đó bồ nó về đến Sài Gòn, gọi nó 3 cuộc nó không dám bắt máy, cuối cùng nó lấy hết can đảm đi gặp bồ nó lần nữa. Xong bồ nó xin lỗi các thứ, rồi hứa hẹn đủ điều.

Một lúc sau nó phát hiện lúc bồ nó ôm nó trong lòng, thì lại nhắn tin với 1 bé vừa crush ở Vũng Tàu nọ rằng “anh nhớ em”.

Rồi hôm sau đó nữa nó biết được trong 1 tuần nó tin tưởng rằng bồ nó là đứa biết nghĩ, bồ nó thật lòng nên mới cần xác định để đi xa hơn, thì bồ nó dùng đúng 1 tuần đó để cưa cẩm thương nhớ cái bé PG xinh đẹp khác. Lúc nó đọc cái tin bồ nó nhắn cho bé nọ rằng “qua tết anh dắt má qua cưới em nha”, nước mắt nó chảy ào ào như bể đập xả lũ.

Đau không? Đau thấy mẹ luôn chứ sao không.

Thôi tao không kể nữa, tao mệt tim với mỏi tay quá.

Tự nhiên tao thấy đau lòng.

Mấy chuyện vầy kể tao nghe xong tao chỉ biết buồn phụ, chứ đầu tao cũng đầy sừng, tao cũng có giải quyết được mẹ gì đâu…

#nguồnsưutầm
#NV
#ngocvuxenhxenh

Continue ReadingĐàn ông và sự thật

Đợi

Đợi nhau, là thứ cuối cùng mà đất này còn có thể làm, dẫu nhiều khi không biết đợi ai và đợi để làm gì.

***

doi

Ngồi cà phê sáng với mấy ông anh. Một ông đi Mẹc đến sau, trước cửa quán có đúng chỗ trống đủ đỗ xe, nhưng một bác đi Cub đang tấp vào nghe điện thoại. Ông Mẹc đỗ sau đít bác Cub, cứ thế đợi. Một lúc, bác Cub gọi điện xong, nổ máy đi tiếp, ông anh mới từ từ đỗ xe, vào quán.

– Sao anh không bấm còi?

– Người ta đến trước, mình đến sau mà, thì phải đợi thôi. Đâu phải mình đi ô tô thì có quyền đuổi người ta?

Tay Mẹc này công tử Hà Thành, ăn chơi ngất giời chưa thấy kém phân ai về khí chất. Khen hắn ở cái khí chất, chính là từ những thứ tưởng nhỏ nhặt như thế, chứ không phải cái đồng hồ tiền tỉ hay những chiếc sơ mi nghìn đô.

Vẫn ông Mẹc, kể chuyện đợi chờ tử tế ở Hà thành. Hôm ấy hắn ngồi nhậu ở ngõ Hàng Hương, cái ngõ tên thì thơm nhưng chục năm nay nổi danh mắm tôm ăn với lòng dồi. Xế trưa nắng quái, mệt mỏi nhìn sang đối diện thấy một ông đi SH phóng về, đến cửa nhà thì khựng lại. Dưới mái hiên có chút bóng râm nhà ông SH, mấy chị hàng rong, đồng nát, đang che nón ngả lưng. Ông SH khẽ khàng dựng chân chống xe đấy, sang quán trà đá bên cạnh ngồi hút thuốc lào vặt. Chừng nửa tiếng sau, mấy chị quang gánh lục tục gọi nhau dậy, lại quảy quả mà đi. Lúc ấy ông SH mới mở cửa dắt xe vào nhà.

Chuyện này ông Mẹc kể nhiều lần, lần nào nghe cũng xúc động – thứ xúc động vặt của mấy thằng cớm nắng Hà Nội thương cần lao kiếm ăn vất vả ngoài kia.

Hà Nội giờ còn gì? Hỏi câu này khó. Đến Tháp Rùa cũng chói mắt vì đèn, đến kem Tràng Tiền cũng bứ họng vì sữa, đến cá hồ Tây cũng tự tử hàng loạt vì bao cao su.

May ra thì còn một ít hoa sưa độ tháng ba đợi loa kèn tháng tư, ít xôi lúa bán vội đợi người dậy sớm, vài bà cụ già gội đầu bồ kết đợi ấm nước sôi, vài ông cụ đánh cờ mạn Bờ Hồ đợi đối thủ nghĩ cho hết nước, và dăm hàng phở ninh xương bò bán lầm lụi lúc giờ Tí canh Ba đợi những khách quen mồm… Đều là những thứ đang đợi ngày biến mất.
Sống càng gấp, thì sự chờ đợi càng hiếm, càng quý.

Đợi nhau, là thứ cuối cùng mà đất này còn có thể làm, dẫu nhiều khi không biết đợi ai và đợi để làm gì.

Mỗi tuần, anh đợi con đi học 2 tiếng đồng hồ. Hoàn toàn không nóng vội. Bởi vì 2 tiếng sau, thằng bé bước ra đã trưởng thành hơn một chút. Nhiều tuần một chút như thế, anh không còn cơ hội đợi để dắt tay nó nữa, đơn giản vì nó đã lớn rồi.

Cho nên đợi, là thứ đẹp và tử tế. Đợi không hẳn phải vì Người, mà chính là vì Mình. Đợi – để giữ được cái bình ổn, cái tín nghĩa của mình. Anh tin là thế.

Sưu tầm

Continue ReadingĐợi

Cuộc sống rất công bằng

Khi ta gặp một chuyện không may nào đó, ta luôn tự hỏi tại sao nó lại đến với ta. Cuộc sống quá bất công với ta. Cứ bắt ta phải chịu đựng đắng cay và đau khổ. Không! Thực chất cuộc sống rất công bằng. Hãy cứ nghĩ vậy đi. Khi đó, bạn sẽ thấy cuộc sống thật giá trị, ý nghĩa…

***

cuoc-song-rat-cong-bang

Đôi khi cuộc sống không bằng phẳng. Đôi khi cuộc sống khó khăn. Đôi khi bắt ta phải va vấp, mất mát, tổn thương thực chất là để dạy ta biết trân quý những gì mà trước đó, nếu không có những biến cố đó, ta sẽ không biết nó ý nghĩa và giá trị với ta tới cỡ nào. Thế nên, đó chỉ là hương vị làm nên cuộc sống. Việc của chúng ta chỉ là mỉm cười và đón nhận nó mà thôi. Rồi hãy biết ơn những gì nó mang tới như thể đó là món quà vô giá mà cuộc sống ban tặng ta.

Ai trong đời cũng từng có, ít nhất một người thân, một người bạn, và có thể trong đời ta gặp hơn một người không tốt với ta. Đừng phí thời gian quan tâm người xấu kia đã làm gì với ta, mà thay vào đó, hãy nghĩ xem ta đã làm gì cho những người đáng để ta trân trọng.

Có một câu nói rất hay, đại khái là “Tôi cứ than phiền mãi rằng mình chỉ có một đôi giày rách nát. Mãi cho đến khi tôi gặp một người không có đôi bàn chân lành lặn như tôi để có thể xỏ vào đôi giày rách nát đó. Lúc đó, tôi mới biết mình còn may mắn hơn họ rất nhiều”…

Đấy! Cuộc sống là vậy đấy, muôn màu, muôn sắc, muôn hương vị… Đừng cứ nhìn vào khiếm khuyết của mình, của người khác mà quên đi những ưu điểm luôn có sẵn trong mỗi con người. Đừng cứ than phiền mình không có gì mà hãy nhìn vào những người không được như mình mà cảm thấy may mắn khi mình còn hơn họ rất nhiều. Đừng cứ mải nhìn về quá khứ, vào nỗi đau mà quên đi thực tại, bạn là ai? Bạn cần làm gì cho tương lai mình, cho những người thân yêu của mình. Họ chắc chắn chẳng cần gì ở bạn ngoài một cuộc sống vui vẻ, thoải mái và sung sướng nhưng điều đó là để tốt cho bạn kia mà!

Bạn đã bao giờ tự hỏi, mình là ai trong cuộc đời này chưa? Có quá nhiều người tài giỏi còn mình thì lại quá tầm thường và thấp kém. Nhưng đừng vì sự bình thường và thấp kém đó mà tự ti, đứng yên một chỗ. Cuộc sống luôn vận động và bạn cũng vậy.

Bạn có biết hôm nay là ngày gì không? Hôm nay là ngày sẽ diễn ra trận cuối cùng của Worldcup 2018- giải bóng đá lớn nhất thế giới. Ở nơi đó, người ta sẽ sướng lên những cái tên. Bạn, rất có thể, đến một ngày nào đó, cũng sẽ được sướng tên ở một giải nào đó, hoặc một sự kiện nào đó chỉ có điều quan trọng là quy mô lớn hay nhỏ mà thôi. Bạn có biết, để được sướng tên trong giải bóng đá lớn toàn hành tinh đó, họ đã phải khổ công tôi luyện đến cỡ nào không? Nếu biết, bạn nhất định thì bạn đã như họ.

Nhưng, đừng vì không được như họ mà tự ti bạn nhé! Đừng đánh mất niềm tin và hy vọng. Cuộc sống là một sự trải nghiệm tuyệt vời cho mỗi chúng ta. Mỗi sự trải nghiệm chúng ta đều phải đánh đổi và trả giá. Sự trả giá càng đắt, sự đánh đổi càng lớn, thì thứ ta có được lại càng lớn lao.

Hãy mỉm cười lên nào!

Continue ReadingCuộc sống rất công bằng

Quán quê

Sớm. Ngó qua hàng bánh cuốn của vợ chồng cô bé nhà chếch bên đã thấy hai vợ chồng đang dọn hàng quán chuẩn bị đón khách. Quán quê mái lá lúp súp, núp dưới tán sấu non tơ, cả không gian vọng vang tiếng ve ngân. Đồng quê đang mùa gặt, ngôi quán lá sơ sài ven lộ khách bỗng đông hơn ngày thường. Khách quen gọi là “Quán Lá” để phân biệt với những hàng quán khác gần đó.

***

quan-que

Sáng nào cũng thế, ông lão hàng xóm người gầy, cao lênh khênh, tấm lưng hơi còng với mái tóc hoa dâm thường là người ghé quán đầu tiên. Ông ghé quán không phải là để ăn mở hàng mà cái chính ông ghé quán để hút nhờ điếu thuốc lào, xin chén nước chè mới pha, sau đó ông đi làm, chừng 8 giờ hoặc hơn một chút ông mới quay lại quán kiếm chút gì đó ăn, có khi là quả trứng vịt lộn kèm ly rượu trắng, có khi là 5 nghìn bánh cuốn.

Quán Lá khách đa phần là người quen, lại là chỗ xóm giềng nên cô chủ đã quen với khẩu vị và cách ăn uống của từng người. Chẳng những thế cô còn biết được thu nhập của mỗi người ra sao nữa, nên thực đơn bán cho khách cũng rất linh hoạt, đáp ứng được yêu cầu của mọi người mà không hề ca thán ăn nhiều hay ít…ta chỉ thấy những tiếng mời chào tíu tít cùng nụ cười tươi rói trên môi cô chủ. Sớm nào cũng thế nên cả chủ và khách đều rất hài lòng. Có lẽ những người bán hàng giờ đây đều thấm nhuần câu nói “khách hàng là thượng đế” nên ai cũng đon đả, vồn vã và chu đáo nhiệt tình với khách như vậy!… Mấy tay thợ xẻ ngày kiếm đôi trăm nghìn thường đến quán làm đôi trứng vịt lộn kèm tô bún 15 nghìn vị chi cũng chỉ hết 25 nghìn bữa sáng. Mấy gã lái xe lẳng lơ thường làm tô phở gà 20 nghìn, rồi ra ngồi uống nước, mắt liếc trộm cô chủ với ánh nhìn và nụ cười tinh quái… Mấy bà, mấy chị dắt cháu đi ăn cũng chỉ gọi đĩa bánh cuốn 10 nghìn…Đúng là vừa ngon, bổ, rẻ lại vừa tiện nữa.

Chuyện ra quán ăn sáng đối với người dân quê giờ cũng rất phổ biến, bởi ai cũng muốn tiện lợi, đỡ phải nấu nướng kích rích ở nhà vả lại nếu tính chi ly thì cũng chả rẻ hơn việc ra quán, vừa được “oai” với mọi người, vừa được tiếng “gia đình có điều kiện”, lại vừa được giao lưu trò chuyện với mọi người. Những ông già, bà cả không phải đi làm thường lui tới quán muộn hơn, sau khi ăn uống, họ thong thả pha chè, hút thuốc (chè miễn phí) rồi trò chuyện với nhau về tin tức thời sự trong và ngoài nước. Thôi thì đủ thứ chuyện nào là quốc hội vừa thông qua những bộ luật gì? Tình hình tây, tàu dạo này ra sao?…phải nói mấy ông nắm tình hình thời sự đâu ra đấy. Mọi người chớ chê dân quê nhận thức kém nữa nha ! Hết chuyện quốc gia, quốc tế lại đến chuyện trong làng, ngoài xóm, nào là con bà A vừa bị bắt đi cai nghiện tuần qua…chết vì cái tội chiều con quá, con ông C vừa đi Hàn Quốc về mua cho bố chiếc tivi 55 inh to vật về xem Word cup, làng mình giờ giàu nhất nhà ấy…rồi chuyện giá thịt lợn hơi tăng cao nhà lão T lại trúng to cú này… và tôi chợt nhớ tới mấy câu thơ của Trần Nhuận Minh rất giống cảnh Quán Lá làng tôi:

…Chẳng ai bàn chuyện ruộng nương

Chỉ bàn xem ở trung ương thế nào?

Nước này, nước nọ ra sao?

Nước nào là địch, nước nào là ta?… (Làng tôi thành quán hết rồi!)

Cứ thế con cà, con kê chừng 10 giờ họ mới lục tục ra về lo cơm nước cho con cái ở nhà. Quán Lá làng tôi giờ trở thành “trung tâm văn hóa” của làng, họ muốn tìm gặp nhau cũng hẹn ra Quán Lá, muốn trò chuyện tán gẫu cũng ra Quán Lá, ăn nhậu xem bóng đá cũng ra Quán Lá…vay nóng tiền đi đám xá cũng ra Quán Lá!

Chủ quán là cô gái trẻ, người nhỏ nhắn, làn da trắng hồng tuổi hai lăm, tính tình sởi lởi, nói năng nhẹ nhàng. Vợ chồng mới ra lập nghiệp được dăm năm. Mới đầu ai cũng bảo hàng quán đông thế mở ra bán cho ai? Dân làng mấy ai có tiền mà ăn cơ chứ? Ấy vậy mà nhờ vào cái duyên bán hàng của mình cùng lời mời chào khéo léo của cô chủ, khách cứ đông dần lên. Mới đầu là những người thân trong xóm đến ăn thấy bánh cuốn ngon, nước dùng pha chế khéo, nhất là giá lại “rất mềm” cứ thế tiếng lành đồn xa… khách qua đường thấy quán giữa đồng thoáng đãng tiện ghé qua, vài lần ăn thấy ngon miệng thế là thành khách quen. Nhìn cô chủ tay thoăn thoắt xoay đảo liên hồi bên bếp lửa mới thấy được sự nỗ lực và khéo léo của người phụ nữ trong công việc bếp núc. Bán hàng ăn, cốt phải nhanh tránh để khách phải chờ lâu, do vậy ngoài việc nhanh tay còn phải biết ứng xử khéo léo bằng những câu chào hỏi xã giao, thậm chí là những câu chuyện đưa đà dùng”câu giờ”để khách không sốt ruột sẵn sàng ngồi chờ…có lẽ vì thế mà bán hàng cũng được coi như một môn nghệ thuật. Quán Lá chỉ đông từ khoảng 6 giờ đến tầm 8 giờ sáng. Gần đây thấy có nhiều xe con của những quý bà váy đầm, kính mát dáng tỉnh thành, cũng thường tìm đến Quán Lá. Doanh thu của quán nhờ thế cũng gia tăng đáng kể. Mọi người bảo nhau con bé “có duyên” bán hàng, thế mới có khách, chứ không ít người dựng hàng quán khang trang, tiện nghi đầy đủ mà chẳng được bao lâu đã phải đóng cửa.

Quán Lá đơn sơ, mộc mạc mà khách vẫn cứ đông. Sớm nay sang ngồi bên Quán Lá chờ hoài ông lão cao kều ra ăn sáng cùng mà không thấy. Hỏi ra mới hay ông được con gái ở Hải Phòng về đón ra Đồ Sơn nghỉ mát, hết tuần mới về. Quán Lá vắng ông như vắng đi một người tri kỷ. Tôi tự hỏi liệu ở Đồ Sơn ông có thấy vui hơn khi ngồi trong quán quê mình không nhỉ?

Bùi Nhật Lai

 

Continue ReadingQuán quê

Cách viết kịch bản

Biên kịch là một nghề đòi hỏi kỹ năng cao. Đằng sau một kịch bản thành công là tâm huyết, sự kiên trì, thời gian công sức mà nhà biên kịch bỏ ra để nhào nặn, sắp xếp các tình tiết thành câu chuyện hoàn chỉnh hấp dẫn. Không ai có thể viết ra một kịch bản hay chỉ sau một đêm. Đó là kết quả của nhiều năm tích lũy, rèn luyện tay nghề mới có được.

Nếu bạn đang ấp ủ giấc mơ theo đuổi nghề biên kịch cũng như biến những ý tưởng của mình thành một kịch bản hoàn chỉnh thì bạn nên tham khảo 20 bước hướng dẫn viết kịch bản sau đây:

***

1. Xem thật nhiều phim

Bạn hãy xem thật nhiều phim, càng nhiều càng tốt. Phim cũ, phim mới, phim hay, phim dở, cũng như đủ mọi thể loại khác nhau. Hãy đề ra cho mình mục tiêu xem tất cả phim trên đời. Ngoài việc giành được danh hiệu “Trùm xem phim”, bạn còn học hỏi được nhiều kinh nghiệm, biết cách phân biệt cốt truyện, diễn biến, phân đoạn, cách chuyển cảnh trong phim. Sau một thời gian, có thể bạn sẽ bị mắc bệnh nghề nghiệp như hễ bắt đầu xem phim là canh đồng hồ, rồi nghiên cứu, mổ xẻ chi tiết nội dung phim… Nhưng nếu bạn xem một bộ phim mà bị cuốn hút đến nỗi chẳng màng suy nghĩ nữa, chỉ đơn giản ngồi xem từ đầu đến cuối thôi, thì có nghĩa là kịch bản bộ phim ấy thành công đấy, nên học hỏi đi nhé.

cach-viet-kich-ban

2. Đọc thật nhiều kịch bản

Bạn nên đọc càng nhiều kịch bản càng tốt. Điều này sẽ giúp bạn hiểu hơn về cấu trúc kịch bản, thấy được cách chuyển từ nội dung trên giấy lên màn ảnh. Bạn cũng sẽ học hỏi được nhiều phong cách viết kịch bản, cách kể chuyện khác nhau. Nhưng quan trọng hơn cả là bạn sẽ học được cách hành văn sao cho thật sáng sủa, súc tích, tối ưu hóa phân cảnh từ những ý tưởng thật đơn giản. Việc không lệ thuộc quá nhiều vào kịch bản giấy, chừa những khoảng trống cho sự sáng tạo là điều rất quan trọng trong hoạt động nghệ thuật. Bạn có thể vào các trang SimplyScripts hoặc DailyScript để tải hàng tá kịch bản về xem miễn phí.

3. Tích lũy thật nhiều ý tưởng

Bạn nên tập tích lũy ý tưởng, càng nhiều càng tốt. Hãy sáng tạo ra những ý tưởng thật mới mẻ, độc nhất. Càng có nhiều ý tưởng xuất sắc thì bạn sẽ càng tiến xa hơn trong sự nghiệp của mình. Xong kịch bản này thì bắt đầu kịch bản kia ngay lập tức. Hãy giữ mình luôn trong guồng sáng tạo. Nghĩ mà xem, ví dụ 1 năm bạn viết 1 kịch bản, thì sau 10 năm (nghề này thường tốn chừng đó năm để thành công), bạn sẽ có 10 kịch bản được hoàn thành và cơ hội để 1 hay nhiều trong số đó đạt được thành công rực rỡ là rất lớn. Hollywood sống được là nhờ những ý tưởng gốc đầy mới mẻ như vậy đấy.

4. Hãy tập thói quen viết lách thường xuyên

Ăn uống điều độ, tập thể dục đều đặn giúp bạn có vóc dáng cân đối. Biết tiết kiệm, tránh tiêu pha hoang phí thì bạn sẽ không bị nợ nần đến nỗi phải tán gia bại sản. Nếu bạn tự nhận mình là một nhà biên kịch, thì bạn cũng cần biết điều hòa công việc của mình như vậy. Hãy tập thói quen viết lách cũng như đề ra thời gian biểu cho mình, biến nó thành một công việc thường nhật và tuân thủ thật nghiêm túc. Chuyện viết lách, dù được trả công hay không, thì vẫn là nhiệm vụ, là nghề của bạn, cho nên hãy có trách nhiệm với nó. Hãy ngồi lên bàn và viết mỗi ngày nhé!

5. Khơi nguồn sáng tạo từ chính mình

Mỗi người ai cũng có một câu chuyện riêng về cuộc đời mình. Cho nên hãy “viết những gì bạn biết”, vận dụng chính các trải nghiệm, kinh nghiệm của bản thân vào nội dung câu chuyện của mình. Nhưng cũng đừng quên “viết những gì bạn thích” nữa nhé. Muốn viết hay, bạn phải có cảm hứng. Nếu ngọn lửa nhiệt huyết không bùng cháy bên trong tâm hồn bạn, thì những gì bạn viết ra sẽ không có sức lay động người khác. Cho nên, cách tốt nhất để khơi nguồn sáng tạo và giữ được cảm hứng, đó là biết mình là ai và biết mình muốn gì.

6. Sáng tạo ra những nhân vật thật đáng nhớ

Một câu chuyện chỉ thật sự hay khi nhân vật trong đó hấp dẫn. Nhân vật của bạn không nhất thiết phải hoàn hảo, nhưng cần phải vượt trội, nổi bật và dễ nhớ. Khi thiết kế nhân vật (nhân vật chính, nhân vật phụ hoặc nhân vật theo motif…), bạn nên bắt đầu bằng cách lập bảng câu hỏi phát thảo về nhân vật, cũng như luyện tập vẽ nhiều kiểu nhân vật khác nhau. Khi bạn tưởng tượng ra được mối quan hệ giữa các nhân vật – giữa cha mẹ và con, giữa anh em, giữa đồng nghiệp với nhau thì cũng là lúc thế giới trong câu chuyện của bạn được mở rộng và bắt đầu.

7. Phát triển câu chuyện sao cho thật lôi cuốn

Một câu chuyện hay thường kể về một nhân vật thú vị nào đấy, mong muốn một điều gì đó, và phải vất vả vượt qua thử thách để đạt được điều ấy. Công thức như sau: (Nhân vật + Ước vọng) x Thử thách = Câu chuyện. Nhưng câu chuyện của bạn không chỉ dừng lại ở việc bám sát công thức trên. Bạn nên lập ra một bảng câu hỏi phát thảo cho câu chuyện, vì dù bạn có kể lại một câu chuyện có sẵn nữa, thì bạn cũng phải tự tạo ra bối cảnh riêng cho câu chuyện như Nơi diễn ra (thế giới trong câu chuyện), Số lượng nhân vật (mục tiêu của nhân vật chính, những xung đột, sự thay đổi, trưởng thành của nhân vật) và Tình huống (Tính hợp lý của hoàn cảnh, hành động của nhân vật, chướng ngại, thử thách).

8. Hãy nắm rõ chủ đề của mình

Dù cho câu chuyện của bạn có dàn nhân vật tuyệt vời và tình tiết hấp dẫn đi nữa, nếu câu chuyện đó không mang đến một ý nghĩa nào đó, thì việc viết kịch bản của bạn cũng xem như thất bại. Người ta sẽ hỏi bạn: “Vậy rốt cuộc bạn kể câu chuyện ra để làm gì?”. Chủ đề là nền tảng quan trọng bậc nhất cho kịch bản của bạn. Chủ đề và sự xung đột thường đi chung với nhau, mà xung đột thì thường nảy sinh từ mục đích của nhân vật chính, cho nên bạn nên tập trung tìm hiểu và nắm bắt nhân vật chính của mình. Nhờ đó bạn sẽ khám phá ra chủ đề là gì.

9. Hãy lập dàn ý trước khi bắt đầu viết

Nếu bạn đưa cho người thợ mộc một đống dụng cụ và một đống gỗ, có thể anh ta sẽ làm ra cho bạn cái gì đó. Nhưng nếu bạn đưa anh ta một bản thiết kế chi tiết, kết quả bạn nhận được sẽ tuyệt vời hơn nhiều. Việc viết kịch bản cũng vậy, dàn ý chính là bản thiết kế của bạn. Nó giúp bạn tập trung vào vấn đề. Về cơ bản, dàn ý bao giờ cũng phải có 5 yếu tố quan trọng như sau:

1. Nhân vật chính và mục tiêu/ước mơ

2. Dàn nhân vật phụ và mục đích của họ

3. Phần mở đầu và phần kết thúc

4. 5 sự kiện chính phải diễn ra

5. Thứ tự của các sự kiện

10. Hãy lập cấu trúc truyện thật chặt chẽ

Khung sườn câu chuyện nên chia thành 3 hồi. Mỗi hồi sẽ có câu chuyện diễn ra ở những thế giới (vật chất hoặc giả tưởng) khác nhau, độc lập với các hồi khác, nhưng khi được kết nối, chúng sẽ tạo nên một câu chuyện thống nhất. Mỗi hồi nên chia thành nhiều nhịp (có câu chuyện nhỏ với tình tiết, xung đột riêng). Bạn không nhất thiết phải theo cấu trúc 3 hồi 8 nhịp. Tuy nhiên nếu bạn đang tập làm quen với việc viết kịch bản thì luyện tập viết theo cấu trúc này sẽ là một bước khởi đầu rất hữu ích.

11. Đừng quên phát triển phong cách riêng

Hầu hết các câu chuyện hay đều có phong cách kể chuyện đặc trưng, mang dấu ấn tinh thần của người viết. Cụ thể phong cách đó sẽ là cách bạn diễn tả các hành động, các từ ngữ bạn chọn, nhịp điệu hành văn, cách bạn hướng sự chú ý của độc giả, cách bạn trò chuyện cùng họ… Thật sự thì việc tìm ra một kịch bản hay với văn phong độc đáo, phong cách đáng nhớ không phải là dễ, cho nên nếu bạn làm được điều này thì sẽ rất tốt, vì dù cho kịch bản của bạn không được duyệt đi nữa, người ta cũng sẽ nhớ đến bạn nhiều hơn.

12. Hãy thành thục các quy tắc viết kịch bản

Biên kịch, hiểu theo một nghĩa nào đó, là cách mà bạn làm ra một bộ phim bằng câu chữ trên giấy. Tuy vậy việc biên kịch lại khó hơn vì những quy tắc khắt khe của nó, mà nếu bạn không tuân thủ thì chắc chắn kịch bản của bạn sẽ thất bại. Ví dụ như bạn phải viết theo thì hiện tại (present tense trong tiếng Anh) để khán giả dễ nắm bắt. Cách hành văn của bạn phải rõ ràng, súc tích và sáng tạo. Khi viết mô tả cảnh hay hội thoại của nhân vật bạn cũng phải có cơ cấu hợp lý. Biết cách sử dụng các khoảng trắng để biểu đạt cũng là một kỹ năng cần thiết.

13. Nắm bắt những thể loại phim khác nhau

Khi đi xem phim, dù ở bất kỳ thể loại nào đi nữa, thì khán giả cũng không kỳ vọng câu chuyện sẽ mang lại quá nhiều bất ngờ. Họ biết rõ các nhân vật anh hùng luôn sống sót, một cô gái sẽ luôn lấy được người mình yêu, hoặc kẻ ác luôn phải đền tội. Tuy trong thực tế, tình yêu không chỉ có màu hồng, và có lúc kẻ ác lại chiến thắng, nhưng trong phim, tình yêu luôn là cứu cánh, và anh hùng luôn thành công. Hầu hết các kịch bản đều đi theo các motif như vậy. Để viết ra một kịch bản có thể bán chạy, bạn cần nhất thiết phải nắm bắt được các thể loại phim khác nhau, cũng như hiểu được kỳ vọng của khán giả với thể loại phim đó.

14. Hãy kết nối với khán giả của mình

Nếu xem phim mà khán giả không thể hiểu được câu chuyện, không quan tâm đến nhân vật, không đồng cảm, không khám phá, không mong đợi, không dự đoán, không rút ra được gì, thì bạn gặp rắc rối to rồi! Hãy nhớ, trên cương vị là người biên kịch, bạn bán cho khán giả câu chuyện của bạn. Họ là tất cả những gì bạn có. Bạn viết cho họ xem, khiến họ cười, khóc, sợ hãi và hi vọng. Nhưng cũng đừng ép buộc họ đón nhận mọi thứ. Khán giả của bạn rất thông minh. Bạn không nên chỉ tập trung kể, hãy cho khán giả xem, và giúp họ tham gia vào câu chuyện. Điều đó sẽ làm họ rất thích thú.

15. Cố gắng viết những phân cảnh thật hay

Phân cảnh là phần rất quan trọng của phim. Nói cho đúng thì một bộ phim đơn giản chỉ là tập hợp nhiều cảnh quay khác nhau để tạo nên một câu chuyện có ý nghĩa. Để viết được những phân cảnh hay, bạn phải tự đặt câu hỏi, luyện tập viết nhiều cảnh khác nhau, học hỏi cách phân loại các cảnh, và sắp xếp cách cảnh với nhau. Đưa cảnh cao trào vào phút cuối rồi chuyển ngay sang cảnh khác. Kịch bản cần phải súc tích, nên khi viết phân cảnh, bạn nên viết sao cho rõ ràng, khúc chiết, đồng thời kết hợp giữa việc phát triển câu chuyện/giới thiệu nhân vật với việc gây cho người đọc sự hồi hộp, mong chờ vào nội dung tiếp theo.

16. Hãy luyện cách truyền tải hội thoại thật linh hoạt

Các đoạn hội thoại của kịch bản đều theo nhịp điệu để dễ phát âm. Chúng thường nhanh, ngắn gọn, chuyển từ nhân vật này sang nhân vật khác, khẩu khí cũng đổi từ bên này sang bên khác, cho đến khi ai đó giành được thỏa hiệp cuối cùng. Chúng phản ánh rất nhiều sự xung đột. Các nhân vật cũng ít khi nói thẳng ra những điều họ nghĩ. Tất cả lời hội thoại đều chứa ẩn ý, và chỉ được bộc lộ ra khi cần thiết bằng các hình ảnh thị giác. Ngoài ra cũng nên tránh việc phải diễn dịch, giải thích các hội thoại đó trừ khi bạn muốn nhấn mạnh để làm cho kịch bản hay hơn.

17. Hãy rèn luyện sự bền bỉ

Nếu muốn trở thành nhà biên kịch, bạn nhất thiết cần có một trong những đức tính sau: Tận tụy, Quyết tâm, Kiên trì. Biên kịch là một nghề “làm không ngơi tay”, nhưng nếu bạn làm việc có kế hoạch, đồng thời cố gắng dung hòa các yếu tố “3C” (clear – rõ ràng, concise – súc tích, creative – sáng tạo) hoặc “3 góc tam giác” (người viết – câu chuyện – khán giả), thì bạn sẽ sống sót với nghề này. Mọi sự dũng cảm, nỗ lực chịu đựng khi phải đối mặt nhiều thử thách trong lúc viết kịch bản sẽ giúp bạn trưởng thành hơn. Nếu bạn cứ tiếp tục cố gắng, cố gắng, cố gắng như vậy, thì có thể sau đó (10 năm), tôi tin bạn sẽ thành công rực rỡ.

18. Nên nhớ: Viết lại cũng là viết

Thực tế cho thấy, một số nhà văn mới vào nghề có thể viết được một kịch bản chất lượng, ví dụ như Jon Favreau trong “Swingers”, hoặc Diablo Cody trong “Juno”. Nhưng họ đều là trường hợp ngoại lệ. Nói cách khác thì Lance Armstrong không thể vô địch giải Tour de France nếu đó là lần đầu ông ấy đi xe đạp. Viết là cả một quá trình, không thể một sớm một chiều mà thành công được. Bạn không nên tự thỏa mãn với những gì mình viết. Viết, rồi viết lại, rồi viết lại lần nữa. Một tác phẩm chỉ có thể hoàn thiện nếu bạn miệt mài viết rồi sửa, viết rồi sửa, sao cho thật hay mới thôi. Viết lại cũng là viết, bạn nhé.

19. Đừng quên lắng nghe những lời góp ý

Khi viết xong kịch bản, bạn bắt đầu chuỗi ngày hồi hộp, lo lắng chờ đợi nhận xét của người khác. Công sức bỏ ra mà không có góp ý, nhận xét thì thật là vô nghĩa đúng không. Nhưng đừng chỉ gửi bản thảo cho ba mẹ bạn đọc. Cái bạn cần là sự góp ý, phê bình thẳng thắn từ các nhà văn khác. Vì sao ư? Vì họ cũng từng phải ngụp lặn trong nghề, trải qua những khó khăn giống như bạn, cho nên họ sẽ quan tâm đến tác phẩm của bạn nhiều hơn những người khác. Cách tốt nhất là bạn hãy lập ra một hội viết văn, với số thành viên lý tưởng là 6 người, bao gồm cả nam lẫn nữ. Nếu bạn họp nhóm mỗi tháng một lần, thì trong một năm cơ hội bạn tiếp cận với ý tưởng mới sẽ tăng gấp đôi! Không tồi đâu nhỉ?

20. Hãy mở rộng mối quan hệ nhiều nhất có thể

Người ta nói, “thành công không phải chỉ nhờ vào năng lực của bạn, mà còn nhờ vào sự hỗ trợ của người khác”. Cộng đồng Hollywood cũng hoạt động với cơ chế như thế: tất cả đều dựa vào Quan hệ. Vậy làm sao bạn mở rộng mối quan hệ của mình? Hãy bắt đầu bằng việc tham gia một hội viết văn. Nếu bạn không tìm được hội nào thích hợp, hãy tự lập ra cho mình. Tham gia vào các nhóm làm phim độc lập – với sinh viên hoặc các dự án kinh phí thấp – cũng là một cách hay để xây dựng quan hệ. Bạn không biết được dòng đời sẽ đẩy đưa bạn đến đâu đâu, cho nên bạn luôn phải chuẩn bị 2 thứ sẵn sàng: kịch bản và chính bản thân bạn.

Ngọc Vũ

Continue ReadingCách viết kịch bản

Tình đồng hương

Cuối cùng Dũng cũng thắng được cái xe đạp vốn đã cọc cạch từ lâu để về được đến nhà trọ. Mưa không lâu nhưng lại nặng hạt nên mặc áo mưa mà vẫn ướt từ đầu đến chân. Cũng tại cái áo mưa mỏng dính như lụa vo lại đúng bằng nắm tay mà cậu còn kịp mua để khoác vào người. Dũng chợt thấy hình như có bóng người động đậy ở góc hiên của phòng trọ cậu vội nhấc xe vào nhà và quay ra lại gần bóng đen đó.

***

tinh-dong-huong

– Này ai đấy, sao lại ngồi ở đây?

– Dạ…! cháu rét quá, cho cháu trú nhờ đây một chút, nghe giọng nói thều thào và qua tia chớp vừa lóe lên, Dũng kịp nhận ra đó là một thằng bé đánh giày, người nó ướt nhách, đầu tóc bê bết nước, áo quần tả tơi. Dũng vội sốc thằng bé lên và đưa vào trong phòng trọ, căn phòng nhỏ thó, ẩm ướt, nhưng cũng là một nơi lý tưởng cho một đứa sinh viên nhà quê sống bụi bụi như cậu ở. Bà chủ nhà tốt bụng thấy cậu hiền lành thương tình cho cậu trọ với số tiền hàng tháng rất thấp, thậm trí có lúc nào thì trả cũng được.

Thường thì đến 11 giờ khuya Dũng mới về, Dũng đi cả ngày, hôm nay gặp trời mưa bất ngờ nên cậu mới về sớm. Đặt thằng nhóc lên giường Dũng loay hoay không biết làm gì trước, thằng bé nằm co quắp run rẩy. Vừa lúc đó giọng bà chủ nhà lại cất lên “trời đất ơi, thằng đánh giày chạy đâu mà lại bỏ đồ ở đây, thôi chết rồi hay nó lại đánh vòng lối sau khoắng hết thì chết”, Dũng vội chạy ra “kìa bác, không có ai đâu cháu vừa rửa chân ngoài đó vào ạ”. Sở dĩ bà chủ nhà thành kiến với đám trẻ lang thang là do trước kia có mấy đứa vào đánh giày cho ông nhà và anh con trai, mắt trước, mắt sau chúng nhót luôn cả hai đôi giày Ý còn mới coong lại còn không quên cuỗm luôn cái điều khiển ti vi 41 inch nên từ đó bà rất cảnh giác và đâm ra ghét bọn này, chứ trước kia bà cũng quý bọn trẻ lắm. Dũng biết tính bà thường lựa lời nói nên được bà tin tưởng, cậu xách thùng đánh giày cất vào góc phòng. Thằng bé ngồi dậy co do trong góc giường nhìn cậu vẻ biết ơn.

– Thế nào! Dũng đưa cho thằng bé bộ quần áo ngắn nhất “thay đi, mặc tạm bộ này vào không lạnh, thằng bé ngập ngừng không dám cầm, “cứ tự nhiên, có gì mà xấu hổ” cậu đứng dậy tựa cửa nhìn ra ngoại trời chờ cho thằng nhóc thay quần áo xong.

– Ăn gì chưa?

– Dạ…cháu…!

Nghe giọng nói Dũng nhận ra thằng nhóc quê ở miền Trung, đồng hương của cậu, “gọi bằng anh cho trẻ, ăn tạm mì tôm nhé,” Dũng đập quả trứng vào bát mì tôm cho thằng nhóc, có lẽ cái đói đã không cho phép thằng nhóc rụt rè, nó ngồi dậy ăn ngon lành chốc lát đã hết.

-Em tên gì nhỉ?

– Dạ em tên Tâm,

– Ừ! biết thế, mệt thì nghỉ đi, anh đi tắm đã.

– Dũng ơi! Quần áo này may mà cất kịp không thì ướt hết…

– cháu cảm ơn bác

– này phòng dột chịu khó tranh thủ dọi lại tấm tôn chứ hứng thế kia nghe điếc tai lắm

– dạ vâng – cậu trả lời qua quýt. Xong bà chủ nhà đã kịp nhận ra có người nằm trong phòng, “ai nằm trên giường vậy”? “dạ bạn cháu nó ngủ nhờ, nó bị đau đầu, cháu chưa kịp thưa với bác” “không sao nhưng phải cẩn thận”

Ngoài trời mưa vẫn rơi, từng cơn gió thổi mạnh, có lẽ do ảnh hưởng của cơn bão ở quê Dũng. Tự nhiên Dũng cảm thấy nhớ nhà thương bọn trẻ con ở nhà, cách đây 3 hôm đứa em út gọi điện lên bảo “bão bắt đầu tràn về, nhưng anh cứ yên tâm bố mẹ và bọn em vẫn khỏe”.

Còn bây giờ không biết ở quê ra sao, hàng ngày chạy long tong ngoài đường, nên cậu nghe thông tin về bão rất mong manh, hay nhiều lúc cậu cố tình không dám nghe, dám xem. Một thằng con trai mạnh mẽ là thế mà đôi khi cũng không dám nhìn vào sự thật, khi cứ mỗi ngày có bao nhiêu nhà bị tốc mái, bao nhiêu người bị mất tích. Cậu rất ít khi về quê, nghỉ hè phải ở lại làm thêm để tự lo cho mình và giúp đỡ cho 3 đứa em ở quê, cậu nằm nghĩ miên man chốc chốc lại dậy đổ bô nước hứng ở góc phòng.

Công việc ở chỗ Dũng làm cũng không mấy suôn sẻ cho lắm vì bận học nên cậu chọn công việc làm theo ca, ngay năm nhất Dũng đã làm đủ mọi nghề khi tích cóp được chút vốn, cậu cùng với mấy thằng bạn ở lớp góp vốn thuê cửa hàng mở quán cà phê nên thu nhập cũng khá hơn. Xong cũng chỉ tồn tại đươc gần một năm, vốn toàn là bạn dân chơi nên cậu không theo kịp đành nhận đứng quầy cho một nhà hàng giải khát có quy mô tương đối.

Nhiều hôm cậu phải nghỉ học vì quá mệt, ở lớp cậu chỉ là một sinh viên tỉnh lẻ không nổi trội cho lắm, nhưng cũng có nhiều đứa phải nể vì trông cậu cũng từng trải lắm. Tình yêu ư… cậu chưa dám nghĩ đến, đôi khi con tim cũng dung động, xong có lẽ cậu cũng không có thời gian để chăm chút cho mối tình đầu đẹp đẽ đầy thơ mộng của thời sinh viên nên nàng đành chia tay. Không thuộc diện chăm học, nên đôi khi cậu bị ghi sổ đen. Nàng đã từng nói “anh học để làm hay làm để học” từ đó cậu ý thức học hơn tất nhiên là chưa bị lọt vào vòng chung kết bao giờ, sau các kì thi và mục đích lĩnh học bổng bao giờ cũng là điều mà cậu hướng tới.

Sau 2 ngày thằng nhóc cũng khỏe hơn biết giặt quần áo và dọn dẹp phòng gọn gàng.

– Giờ tính sao, chú mày vẫn tiếp tục đi đánh giày chứ?

– Em cũng không biết nữa! về quê thì không dám, nhà em bị ngập hết rồi bố mẹ phải đưa các em về ông bà nội, em phải lên đây gần tháng nay, em bị chủ nhà đuổi vì không có tiền trả nhà trọ đã hơn tuần nay rồi.

Thôi cứ ở đây với anh mày, nhưng phải ngoan, hay là chú mày đi bán báo dạo”, thằng nhóc mắt sáng hẳn lên “vâng em cũng nghĩ thế”.

Thế là ngày ngày thằng nhóc có tên Tâm ôm xấp báo đi rao khắp nơi, nó không dám về sớm hơn hắn, đợi khi nào hắn về nó mới ngồi ở đâu đó và đi theo về phòng trọ. Hôm nào bán được hết báo thằng nhóc vui lắm, đêm về nó kể đủ thứ chuyện, nó ước được học cao như hắn. Xong dần dần thằng nhóc buồn hơn, có lẽ nó không đủ can đảm để giao về tin lũ lụt ở quê nó, nơi mà hôm nào báo chí cũng đưa những tin đau buồn về những làng quê có bão tràn về.

Dũng lại đèo thằng nhóc đi tìm việc mới nhưng đều không có kết quả. Cuối cùng cậu mới nghĩ ra đưa thằng nhóc đến nhà hàng nơi cậu làm để đánh giày cho khách và phụ rửa cốc chén. Vừa ôn bài vừa nghĩ muốn về quê khi đài báo miền Trung đã qua mùa mưa lũ, bà con đang dần khắc phục hậu quả, bà chủ nhà lại an ủi.

– Quê cháu hết bão rồi đấy, có về thăm nhà không, bác cũng thấy sốt ruột cho cháu.

– Vâng cháu cũng muốn lắm, nhưng có lẽ phải sang tháng cháu mới về được.

Dũng lại dìu ở đâu một đứa nữa về phòng lần này phải trình bày lý do rõ ràng, cũng may ông chủ nhà cùng quê với cậu nên dễ thông cảm. Thằng này trông gầy hốc hác cũng cùng đánh giày với thằng Tâm, do phiêu bạt nên mỗi đứa một nơi. Nó đã bị công an phường bắt do móc túi ở bến xe, thôi đành đứng ra bảo lãnh, nhưng chỉ được 1 tuần nó đã ra đi cùng với con Laptop của cậu mà không một lời từ biệt.

Cậu ngồi hút thuốc nhiều lắm gần như suốt đêm, suy nghĩ mông lung, tiếc cái máy tính thì ít mà giận thằng nhóc đó thì nhiều, nó không nghe lời khuyên của cậu. Thằng Tâm an ủi “Anh ạ, em đã tranh thủ đi tìm nhưng không gặp thằng Tài ở đâu”. Giường như thằng Tâm nghĩ việc để cho Tài trốn đi là do lỗi của nó, vì nó đã cầu xin Dũng bảo lãnh cho Tài. Dũng tặc lưỡi “thôi khỏi cần, rồi nó sẽ quay về”, cậu đành chắt chiu mua cai Laptop khác để phục vụ công việc học tập, việc này cậu giấu kín không để ông bà chủ nhà biết.

Và đúng như cậu dự đoán, một hôm cậu đi làm về đã thấy thằng Tài ngồi quỳ trước cửa, kể từ hôm nó chốn đi đã ngót tháng. – Đứng dậy đi. – Không, anh không tha lỗi thì em sẽ không đứng dậy đâu. – Giờ chú mày muốn gì?

Thằng Tài òa lên khóc, thế là một lần nữa lòng bao dung của cậu lại trỗi dậy. Cậu nhờ bà chủ liên hệ một quán cơm bình dân cho Tài làm ở gần ngay đó, nó luôn tỏ ra ngoan ngoãn và chịu khó. Chỉ đến đêm ba anh em mới gặp nhau. Thằng Tài cầm tháng lương đầu tiên quỳ xuống trao cho Dũng, nó nói trong nước mắt, có lẽ cái máu giang hồ đã kịp ngấm vào từng cử chỉ, điệu bộ của thằng nhóc, mỗi khi kiếm được phải cống nạp phần lớn cho thằng đại ca, bằng cách quỳ xuống đưa lên đối với những thằng vừa nhập băng nhóm như nó. Dũng xua tay – Khỏi cần, miễn chú mày trở thành người lương thiện là tốt rồi, cậu lên giọng trước 2 đứa nghe có vẻ giáo huấn và triết lý lắm.- “Quê mình còn nghèo, lại luôn chịu hậu quả của thiên tai, các em phải bỏ học, bỏ nhà lên đây kiếm sống, anh coi hai đứa như tụi em ở quê nên mới giúp đỡ. Cuộc sống còn nhiều vất vả nhưng phải biết dựa vào nhau mà sống, đừng để những chuyện đáng tiếc xảy ra, anh mong không phải đón thêm đứa nào ở quê mình về đây nữa. – Tụi em biết ơn anh nhiều lắm, tụi em xin được nhận anh là anh trai.

Dũng thấy lòng nhẹ nhàng hơn khi nghĩ về gia đình ở quê, chắc tụi nhỏ cũng mong anh trai nhiều lắm.

NGUYỄN TRUNG THÀNH

Continue ReadingTình đồng hương

Xe đò và chuyện người Việt trên đất Mỹ

Vậy đó, vậy mà về Việt Nam đâu có dám than. Than rồi ai tin?

***

Trước tiên, kể một chút về những chuyến xe này. Cộng đồng người Việt ở Cali chẳng ai không biết xe-đò-Hoàng. Chúng mỗi ngày nối liền hai miền Nam – Bắc. Gọi xe-đò là để nhắc khơi một miền nhớ trong lòng bà con nơi đây thôi chứ thực ra chúng hiện đại, sạch sẽ và văn minh lắm. Từ người xếp hành lý, anh lái xe, chị thu tiền,…ai ai cũng lịch sự, cũng dễ thương. Xe chạy an toàn, êm ái, restroom rất sạch sẽ. Lên xe, lúc nào cũng được một ổ bánh mì, chai nước và khăn giấy. Giá vé 40 đồng thật ra không phải quá rẻ (nếu mua vé máy bay sớm, giá cũng cỡ này) nhưng so với đi máy bay, thời gian check-in (rất ư là crazy ở phi trường Los Angeles), thời gian đợi nếu tính cả delay thì 6 tiếng ngồi xe cũng không đến nỗi quá dài. Mở ngoặc, ngồi trong một chiếc xe lớn và phà phà trên freeway, 6 tiếng ấy khác rất nhiều với chừng đó ngồi xe trên đường xá Việt Nam. Hành khách có cả Mỹ, Mễ, Tàu nhưng phần lớn vẫn là người Việt, đặc biệt những cô bác lớn tuổi không nói được nhiều tiếng Anh, ngại đi máy bay một mình.

xe-do-va-chuyen-nguoi-viet-tren-dat-my

Còn cái này cũng vui vui nữa nè. Hôm bữa, lần đầu tiên đi thử, vừa tới bến, tự nhiên thấy anh kia đến cười “Bữa nay đi đâu đây Hải?”. Nghe chừng như thân quen lắm.
– Dạ em đi San Jose. Ủa, mà sao anh biết em ta?…Hình như qua Facebook?
– Ừ đúng rồi, anh coi em mỗi ngày.
Kết quả là gì? Anh chủ không lấy tiền xe. Hehe, ngại quá chừng.
(Anh Linh đọc cái này xong nhắn cho em cái tin nhe. Để hôm nào em mời anh chị đi ăn trả nợ. Hehe. Thanks anh).

Xong chuyện xe, giờ tới chuyện người.
Ngồi cạnh tui là một chị gái trạc tuổi, nét hiền lành, ăn mặc giản dị. Xe vừa lăn bánh, dù muốn dù không cũng phải nghe cuộc nói chuyện qua điện thoại của chị. Và cuộc nói chuyện ấy, nội dung và cảm xúc cũng như dăm ba cuộc tui đã từng nghe ở Hong Kong, ở Pháp, ở Mỹ. Đó là những lời nói dối. Khác với kiểu nói dối “quăng lựu đạn” của một số Việt-kiều, những cuộc nói dối này thường khơi lên trong tui niềm thương cảm và cả kính trọng. Bởi hơn ai hết, hồi trẻ tui cũng đã từng. Đó là khi bạn còng lưng làm việc, không dám ăn, chẳng dám xài nhưng gọi về nhà, lúc nào cũng “Con làm có tiền, ở nhà cần gì, cứ nói nghen, đừng có ngại…”. Chị gái cũng nói tương tợ vậy, và thằng tui nghe thương đứt ruột.

Chị mới qua Mỹ hai năm, theo chồng. Ông chồng lớn hơn chị chục tuổi. Lúc về Việt Nam làm quen và cưới chị, thấy ổng cũng đàng hoàng, chị thương. Qua đây rồi mới biết ổng cũng vẫn hiền nhưng mỗi tội mê cờ bạc. Có nhiêu tiền, nướng vô casino hết trơn. Chị phải gánh vác hết tiền nhà tiền chợ. Ban ngày phụ bếp nhà hàng, tối về thức khuya làm thêm bánh bông lan trứng muối đem bỏ cho mấy tiệm trái cây, quán ăn trong khu Việt Nam nhờ bán giùm. Cắc củm từng cent, vừa lo bên này vừa gởi về cho ba má và mấy đứa em bên kia bởi ai cũng nghèo, mà đau bịnh tùm lum.

Thiệt ra thì chuyện chị không lạ gì ở xứ này nhưng cái cách chị nói về trách nhiệm của con gái, của chị cả; cách chị ánh lên niềm vui trong mắt khi khoe niềm hãnh diện của người thân; cách chị kể về nhọc nhằn mà nhẹ tênh, làm tui phục.

Có một câu nói vui mà ở đây ai cũng từng nghe. Đó là “Qua Mỹ này, ai cũng cùng một tuổi hết. Tuổi con…Trâu”. Vui mà đúng lắm đó. OK, ở đây có thể kiếm nhiều tiền. Điều này không sai. Nhưng Trời ơi, chi phí hằng tháng hằng năm nó khủng khiếp lắm. Bạn sẽ quay cuồng với đống bill mà không thể dứt ra được. Phần lớn người Việt (và ngay cả Mỹ) chỉ đủ sống, khó có thể dư nhiều. Ở nhà thuê cũng khổ mà mua nhà chẳng sướng gì hơn. Tiền trả góp, tiền thuế, tiền bảo hiểm cho cái nhà, cho chiếc xe, cho bản thân,…sẽ vắt kiệt bất cứ ai. Nhìn đi ngoảnh lại, bạn già lúc nào chẳng hay.

Vậy đó, vậy mà về Việt Nam đâu có dám than. Than rồi ai tin? (Ủa, bộ sợ tụi tui xin quà, mượn tiền hay sao mà than dữ vậy?). Cái tâm lý “thôi kệ, lâu lâu về một lần, làm sao cho coi được, mai mốt quay về Mỹ cày lại” đã đẩy rất nhiều người vào cảnh dở khóc dở cười. Hai vợ chồng cày cuốc cắc củm mấy năm, dắt mấy đứa con về một chuyến là hết sạch.

Xứ Mỹ này, ra đường ai cũng thoải mái xuề xoà nhưng nếu về, phải đi sắm quần áo giày dép đẹp. Việt kiều mà, phải làm sao cho coi được chứ. Rồi quà cáp, rồi đưa người thân bạn bè đi ăn đi chơi. (Nói tới đây, tui tự thấy mình may mắn bởi về, toàn được bạn bè bao. Vì tụi nó biết thằng Hải qua Mỹ nghèo hơn khi ở Việt Nam hehe).

Tội lắm, tui có nhiều người quen ngồi với nhau, than nhớ nhà dữ lắm. Nhớ mà hổng có dám về. Tiền vé máy bay chẳng bao nhiêu nhưng hổng lẽ về tay không??? Nỗi nhớ này giằng xé họ mà người thân bên nhà, mấy ai thấu?

Và còn hàng ngàn nỗi niềm nữa, quỡn kể tiếp.

Theo facebook Hồng Hải (https://www.facebook.com/chris.le.98)

Continue ReadingXe đò và chuyện người Việt trên đất Mỹ

Báo hiếu cha mẹ ngày Lễ Vu Lan

Lễ Vu Lan là một ngày vô cùng quan trọng để thể hiện tấm lòng hiếu kính với bậc sinh thành. Trong ngày này, tôi biết có rất nhiều người, trong đó có một số là bạn bè của tôi, ai cũng lo nghĩ mua những món quà thật đặc biệt, thật ý nghĩa, thật to lớn tặng cho ba mẹ để tỏ lòng hiếu kính.

Riêng tôi, tôi không phải lo nghĩ nhiều về việc mình phải làm gì, tặng quà cáp gì phải có giá trị, cao sang cho ba mẹ, bởi trước ba mẹ, tôi luôn nghĩ ngày nào cũng là ngày Lễ Vu Lan.

***

bao-hieu-cha-me-ngay-le-vu-lang

Hiếu thuận với ba mẹ đó là bổn phận, trách nhiệm, nghĩa vụ của một người con, là việc nên làm và phải làm. Tuy nhiên không phải vật chất càng to thì càng thể hiện được lòng thành. Trong đời sống xã hội hiện đại, “Phú quý sinh lễ nghĩa” là điều hiển nhiên. Cho nên không ít người nghĩ rằng: Càng có của cải, vật chất thì có thể làm được mọi thứ, cũng giống như việc báo đáp cho ba mẹ, mua quà càng lớn, có giá trị thì việc báo đáp càng lớn.

Trong nhiều trường hợp, việc báo hiếu cho ba mẹ bằng vật chất và tình cảm thông thường không phải là việc tốt, bởi có khi vì vật chất ấy nó có thể làm cho ba mẹ mình tăng thêm tội lỗi, tăng thêm lòng ham muốn tham sân si. Tặng cho ba mẹ tiền bạc, vật chất phải đúng với sự thành tâm của mình, chứ không phải để chưng diện, khoe mẽ hoặc làm theo trào lưu xu hướng của đám đông.

Tôi nghĩ đa số những người cha, người mẹ trên thế giới này, bất kể dân tộc nào, tôn giáo nào, thành phần nào trong xã hội đi chăng nữa; tất cả họ chỉ mong muốn con cái mình thành đạt, hạnh phúc, khỏe mạnh và an yên. Cho nên đối với người con chỉ cần sống tốt, tâm hướng thiện, vững chắc trong cuộc sống để cho ba mẹ không phải lo lắng, đau khổ vì mình đó là món quà báo hiếu vô giá trị.

Cuộc sống hiện nay, nhiều người phải sống xa ba mẹ, không có nhiều điều kiện ở bên cạnh để chăm sóc, vấn an ba mẹ hằng ngày. Cho nên không chỉ ở bên cạnh chăm sóc thường xuyên mới là có hiếu, mà chữ hiếu bây giờ cần phải nhìn nhận đa chiều hơn. Cốt lõi vẫn là xuất phát từ chữ TÂM của một người con, tâm hiếu với cha mẹ mới là điều quan trọng nhất, nếu có tâm hiếu với cha mẹ, thì ngày cũng là ngày Lễ Vu Lan.

LÊ QUÝ HOÀNG

Continue ReadingBáo hiếu cha mẹ ngày Lễ Vu Lan

Chuyện ở quán internet

Câu chuyện này tôi kể cũng giống như câu chuyện tôi đã từng kể, nội dung na ná như nhau, khiến nhiều người lầm tưởng rằng tôi có biệt tài bịa chuyện, vả chăng tôi có giải thích như thế nào thì cũng khó ai chấp nhận. Kể ra cũng chớ chêu thật, nhiều khi tôi cũng cảm thất thật khó tin vì tại sao tôi lại gặp những chuyện na ná như nhau nhiều đến thế, lẽ nào cuộc đời này là những chuỗi sự kiện lặp đi lặp lại.

***

tai-quan-internet

Tôi không nhớ ngày tháng chính xác là khi nào, chỉ nhớ đó là một buổi sáng chủ nhật, tôi ra ngoài hàng internet, mục đích của tôi không phải là làm game thủ vào ngày cuối tuần, vì rằng con bé nhà quê ra tỉnh như tôi làm gì biết chơi cái game nào. Ra hàng internet để vào yahoo để chat và checkmail. Mới chân ướt chân ráo xuống thủ đô làm sinh viên, nhà cũng đâu có điều kiện để mơ một giấc mơ ích kỷ về một chiếc máy tính cho riêng mình, mà có máy tính rồi còn lo phải kết nối mạng, đủ kiểu đi kèm rất lằng nhằng chứ đơn giản à.

Vừa nhấn xong enter, chưa kịp đọc hết tin nhắn của bạn bè đã thấy một nickname khác nhảy vào làm quen như đúng rồi:

– “Sao bạn biết nick của mình!”

– Chị ơi, em ngồi bên cạnh chị mà.

Tôi quay sang nhìn lại, quả nhiên có cô bé hình như là học sinh cấp ba ngồi bên cạnh, vì cô bé ấy không mặc áo đồng phục nên tôi cũng chẳng dám khẳng định cô bé có phải là học sinh cấp ba hay không nữa. Tôi hoang mang hỏi lại:

– Tại sao lại kết bạn với mình? Mình là “gir” mà.

– Em biết mà chị.

– Thế có chuyện gì không em?

– Chị ơi chị giúp em với, em thật sự gặp khó khăn.

Tôi hoảng hồn thật sự, tự nhiên từ trên trời rơi xuống một chuyện thật ngoài sức tưởng tượng.

– Em ngồi đây từ sáng, bây giờ đã trưa rồi, em muốn ra mà không thể nên cứ phải ngồi lì ở đây.

Tôi vừa lo lắng lại vừa tò mò, tôi đánh bạo hỏi lại:

– Thế là chuyện gì mà giúp, chị sao mà giúp được em.

– Em không có tiền để trả cho chủ quán, tiền em ngồi mạng từ sáng chị ạ.

Đúng là phát điên với cái con bé này:

– Không có tiền sao còn chui vào đây làm gì?

– Là có người hẹn em ở đây, người đó bảo cứ vào quán chat ngồi đợi tí sẽ ra rồi thanh toán tiền rồi đưa em đi ăn, nhưng em đợi mãi mà vẫn không thấy đến.

Thật sao có kẻ ngu ngơ khờ khạo kiểu này không biết, nhìn nó có đến nỗi nào, cũng cao trên mét rưỡi như mình, cũng ra dáng thiếu nữ, cũng trắng cũng xinh và nhìn mặt cũng thấy khá sáng sủa. Lại nghĩ “hay là nó lừa lấy tiền của mình, lại giở cái chiêu bài đánh vào tình thương người và lòng trắc ẩn của mình để moi tiền?”. Tôi nói thầm trong bụng “con ranh, tính lừa bà chị mày chắc, kịch này chị xem nhiều người diễn rồi, nhàm quá rồi, không ăn khách nữa rồi.”

– Chị nghĩ nếu em ngồi lâu như vậy chắc tiền trả cho chủ quán không ít đâu? Chị không mang theo tiền nhiều như vậy, chỉ đủ tiền ngồi quán này 60 phút thôi.

– Thế nhà chị có ở gần đây không? Chị có thể về nhà lấy tiền ra, em thề em vay sẽ trả lại chị.

– Nhà chị cũng không ở gần đây đâu!

Vừa lúc có anh thanh niên vào quán, thế nào lại ngồi ngay bên cạnh con bé (nó ngồi giữa tôi và anh thanh niên nọ), không biết ma xui quỷ khiến thế nào tôi lại xúi bẩy con bé:

– Chị không giúp được em đâu, nhưng em thử kết bạn với anh ngồi bên phải em xem, nhất định anh ấy sẽ giúp được em đấy.

Tôi không biết cuộc trò chuyện giữa hai bên như thế nào, cũng không biết cái kết ra làm sao, vì tôi là người đứng lên ra về trước.

Câu chuyện chủ nhật hôm ấy, thực sự chẳng có gì cả, không đầu không đuôi, nếu không muốn nói là vô vị, nhưng tôi lại nhớ như in như khắc trong đầu. Tôi kể với bạn bè tôi, mọi người nghe một cách dửng dưng cứ như đó là chuyện thường ngày ở phố huyện, chẳng ai nhận xét, không ai bình luận, càng không ai tò mò như tôi khi tôi luôn luôn tự hỏi “Liệu anh thanh niên kia có giúp con bé đó không nhỉ, hay anh ta cũng như mình…”

 

Continue ReadingChuyện ở quán internet

Tiếng gà gáy

Tôi không nhớ từ bao lâu, nhưng rất có thể là lâu lắm lắm rồi, tôi mới lại dậy sớm, lắng nghe tiếng gà gáy, gõ lách tách trên bàn phím. Vừa làm công việc này, tôi vừa nghĩ đến những ngày gian khó tôi đã đi qua khi còn ở quê nhà, và sốt ruột vì công việc đáng lẽ ra tôi nên làm khi dậy sớm.

***

tieng-ga-gay

Lâu rồi tôi có dậy sớm như này đâu? Thế nên, một phần do đột nhiên dạo này khó ngủ, một phần do công việc và tôi quyết định dậy. Ý định dậy làm việc của tôi bị thay thế ngay sau khi tôi ngồi vào chỗ, mở internet ra và nhìn qua những thẻ đã lưu sẵn trên màn hình trình duyệt web. Tất nhiên, cũng có một chút đắn đo trước tôi thay thế trình tự của nó nhưng rồi, tôi cũng cố ngồi và viết gì đó, có thể về tiếng gà, về âm thanh, về cuộc sống buổi sáng sơm tinh mơ trên những con phố sầm uất trong lòng Hà Nội – nơi tôi đang sống!

Đa phần tôi dậy muộn! Thói quen này của tôi hình thành cũng lâu rồi, đến nỗi một ngày thói quen dậy sớm lại trở thành xa xỉ với tôi. Dậy thì muộn, nhưng cứ tầm sáng sáng, hôm nào tôi cũng để ý những âm thanh từ các công trường xây dựng quanh nhà vang lên. Tôi thấy sự vất vả của những người lao động chân tay lam lũ. Bản thân một người đã từng giống họ và lâu rồi quên mất điều đó do suốt ngày tới lớp, dạy học hoặc đi đào tạo chỗ này, chỗ nọ, khiến sự cảm nhận về nó trong tôi cũng không còn rõ rệt và tinh tế như hồi tôi đã vất vả trải qua.

Tôi thậm chí còn quên mất cả vẫn còn rất nhiều người đang phải trải qua những sự vất vả như vậy!

Thế giới hiện tại mà tôi sống, tôi dấn thân vào, tiền không bao giờ là khó kiếm, chỉ là tôi có sức để làm việc, để mang nó về túi tôi hay không mà thôi! Tôi không phải là một người con gái cổ điển, truyền thống như trước nữa bởi tôi cực kỳ thích giao tiếp, ra ngoài gặp gỡ ai cũng ăn mặc tương đối diện (nhưng không phải ăn chơi, điệu đà). Tôi khá truyền thống nhưng lại không phải thích hợp để tự nhận mình là một cô gái hiện đại (bởi tôi không có đủ tố chất giống như một người con gái hiện đại thời bây giờ- người con gái đó năng động và đương nhiên là rất độc lập rồi). Nhiều lúc tôi thấy mình yếu đuối.

Tôi có một cậu bạn thân, ở gần chỗ tôi và dạo này chúng tôi hay gặp nhau. Chúng tôi như càng thân nhau sau thời gian dài xa cách (cậu ấy đi làm trong và ngoài nước và thường cách chỗ tôi rất xa). Chúng tôi ngày càng trở lên thân nhau chả qua là do công việc đó thôi! Công việc khiến cho chúng tôi thường xuyên gặp gỡ, nói chuyện nhưng sao khoảng cách tình bạn thân ấy, khiến cho tôi có cảm giác ngày một xa.

Có một dạo mà hay gặp nhau quá, tôi ngộ nhận rằng đó có thể là do tôi thích cậu ấy? Tôi hay nghĩ về cậu ấy, mà rất vớ vẩn nữa là khác. Sự thân thiết quá nhiều năm trời khiến hai chúng tôi hiểu nhau đến nỗi chả cần nói cũng biết tỏng rất kỹ về nhau rồi. Tôi hay nghĩ tới cậu ấy, thậm chí còn mơ thấy cảnh kết hôn rồi vội lên Google search về giấc mơ kỳ lạ đó mà không thấy có gì đặc biệt. Sau đó thì mọi chuyện vẫn không có gì chuyển biến. Tôi vẫn làm việc cùng, tiếp xúc nhiều và thường xuyên phải giữ khoảng cách.

Người bạn đó mặc dù ở Hà Nội nhưng cũng thuộc vùng ngoại thành. Dạo gần đây, cứ mỗi lần đi qua khu vực gia đình bạn đó sống để làm việc với các cơ quan, tôi thường quan sát trên lối đi và tôi không phát hiện ra điều gì đặc biệt khác thường ở nơi bạn đó sinh ra. Nó rất giống quê tôi, thậm chí đồng ruộng còn rộng hơn… Những điểm mạnh ở quê hương bạn thì đương nhiên là hơn hẳn quê hương tôi rồi.

Có một lần bạn kể với tôi (hồi bạn còn chưa có công việc ổn định) rằng bạn dậy sớm, đi thể dục ngoài đồng và thấy không khí rất trong lành. Điều này khiến tôi liên tưởng ngay đến tiếng gà gáy buổi sáng. Nó có điều gì đó rất đặc biệt với tôi. Âm thanh nó mang tới luôn khơi dậy những ký ức lúc còn ở nhà trong tôi, mà tôi có cảm giác như không bao giờ quên nổi?

Tôi đã quên gương mặt của Bố tôi từ lâu lắm rồi. Thực sự, cái giấy phút cuối cùng nhìn thấy Bố tôi cũng cảm thấy thực sự là khó nhớ. Nhưng tôi lại không quên được gương mặt của Bà nội tôi. Gương mặt nhăn nheo, xương xẩu ấy cứ ám ảnh mãi mãi trong tôi. Nó giống như tiếng gà gáy, cứ luôn nhắc nhở tôi, là dù có đi đâu và làm gì, thì tôi vẫn còn một cái quê, một nơi chôn rau cắt rốn để về.

Chỉ còn mấy ngày nữa thôi, tôi lại có cơ hội được về nhà, và thỏa thích nghe tiếng gà gáy mà bấy lâu nay, sự bận bịu của công việc, của cuộc sống đã khiến tôi tưởng chừng như lãng quên.

Tôi… yêu tiếng gà gáy buổi sáng đến lạ!

Continue ReadingTiếng gà gáy