Vậy là đã mùa hè

Vậy là đã mùa hè. Thật dã man! Bạn mới hát Jingle Bells đó, bạn mới đi chọn mua một chậu hoa tết đó, vậy mà hôm qua tình cờ đi ngang một ngôi trường tiểu học, bạn thấy hoa phượng đỏ nhức mắt. Và tự nhiên bạn giật mình xốn xang như thể một hôm đang đi qua đường bỗng gặp lại người yêu cũ.

Thử nhắm mắt lại, nhớ về những ngày tuổi trẻ say sưa, tràn những tiếng cười vui của bè bạn, của tình yêu đầu tiên trong sáng… Đó có phải là một ngày mùa hè không?

***

vay-la-da-mua-he

Có một bài hát của Josh Pyke có tên là Mùa Hè – The Summer. Đó là một bài hát có thể làm tan vỡ trái tim bạn. Nó làm bạn nhớ về tất cả những điều trên, những ngày tuổi trẻ, nụ cười của người yêu đầu, bài rock bạn suốt ngày lải nhải năm mười lăm tuổi. Nghe Josh Pyke hát bài này vào một buổi sáng mùa hè, tôi chợt nghĩ rằng rồi chúng ta sẽ già đi, những mùa hè đó sẽ chỉ còn là ký ức, mà cũng có thể là lúc ấy ta già và ngớ ngẩn đến nỗi không còn nhớ được nữa.

Vậy làm sao để đừng hờ hững với mùa hè đang ở trước ngõ nhà mình, trên mũi giày mình, trên khóm hoa vàng trước ngõ, trong màu nắng loang lổ trên hè phố quen? Và làm sao để giữ mãi được những ngày hè những năm tháng ta còn trẻ tuổi, khi cả nỗi cô đơn cũng ngọt dịu như một cuộc tương phùng?

Hãy lên đường. Hãy bắt đầu viết một cuốn nhật ký. Hãy đi học bơi. Hãy tập làm đồ gốm. Hãy đạp xe quanh thành phố để chụp ảnh đời thường. Hãy nói với những người trong gia đình rằng bạn rất yêu họ. Hãy nhặt cho người yêu một quả chò nâu. Hãy làm bất cứ điều gì bạn chưa từng làm trong đời, hoặc bạn muốn làm, nhưng chưa dám/chưa có can đảm/chưa đủ siêng năng,trách nhiệm.

Vì bây giờ là mùa hè. Và sẽ chỉ có một mùa hè trong đời, khi bạn…. tuổi.

(Điền số tuổi của bạn vào chỗ trống)

Nguyễn Thiên Ngân

Continue Reading Vậy là đã mùa hè

Lạnh…

Có lẽ trong suốt cuộc đời một con người, cơ hội để làm được điều gì đó tốt đẹp, cho dù nhỏ nhoi, không thiếu, có điều người ta thường tìm cách từ chối nó, có người nói ra một cách thẳng thừng, có người sẽ giống như tôi, lắc đầu từ chối với bộ mặt tiếc nuối đầy giả tạo.

***

Sáng sớm một ngày đầu tháng tư lạnh lẽo, thời tiết như đứa trẻ con nghịch ngợm, à không, đúng hơn là như một nhóc tiểu học chép văn mẫu mà lạc đề… Mới hôm qua còn sơ mi quần cộc ngang nhiên lượn phố, giờ bọc mình trong mấy cái áo rét, nhìn ngoài đường ai cũng như một đống chăn di động, nghĩ cũng buồn cười. Tôi lượn qua trạm xăng gần nhà, lất phất vài hạt mưa xuân, thật là cám ơn ông trời quá mà…

– U bơm cho con hai xịch với…

– Bố anh..!! Thế bao giờ mới lấy được vợ ?! – cô nhân viên ở trạm xăng quen thuộc, cười trêu tôi như mọi lần, ngoái sang bên cạnh, một em xinh tươi đứng bên con AirBlade bóng nhoáng cũng hơi quay lại, nhìn tôi như sinh vật lạ…

– Con còn đợi con gái u học xong đã, lúc đấy con đi ô tô, lại qua đổ xăng ủng hộ u.

– Ờ thằng này mày nhớ cái mồm nhé, không có đến cổng u xua chó ra đuổi đừng trách !

– Ều…

lanh

Có lần tôi lai bạn gái qua đây đổ xăng, thấy hai người cứ “u u con con”, bạn gái tôi ngạc nhiên hỏi: “Hay là đã có ý nhắm tới con gái cô ấy thật rồi, mà cứ xưng hô như người nhà thế hở ?” Tôi cười trừ. Một đêm muộn, có việc qua trạm xăng này, vào cái ngày mà còn rét hơn hôm nay nhiều lần, tôi chỉ mặc trên người có độc cái áo phông mỏng dính. Chờ đổ xăng, thấy tôi cứ co ro, u bảo: “Mày không rét hở cháu ?” Thế rồi u vào trạm mang cho cái áo khoác học sinh cấp ba, bảo là của con gái u hồi trước, giờ nó lên Hà Nội học nên cô mang đi mặc, rồi dứt khoát bắt tôi mặc vào mà về.

– Có cái áo cũ, cô tiếc gì mày, mặc vào mà đi đường cho đỡ lạnh con ạ. – Câu nói của một người xa lạ lần đầu gặp, tưởng như một người thân trong gia đình.

Từ đợt đấy, tôi hay trêu là sau này đợi con cô học đại học xong sẽ sang nhà hỏi cưới…

***

Đang loay hoay dắt xe ra, một ông già dáng vẻ khổ sở, nhưng không giống ăn xin lắm, vì bộ đồ trên người tuy cũ và bạc màu, nhưng còn lành lặn, bước tới gần chỗ tôi. Ông còn đội sẵn một cái mũ bảo hiểm, chẳng biết là xin được của ai, bị nứt ở nhiều chỗ và phía sau lưng ông, một mớ đồ nghề, đoán là thợ xây hay đại loại là dân lao động.

– Cháu có đi qua Cẩm Đông không ? Cho bác đi nhờ nhé ?

– Dạ..! – Một giây nghĩ ngợi, tôi không mất nhiều thời gian lắm trước lời khẩn khoản chân thành như thế – Cháu làm ở ngay gần đây thôi, không đi xa thế đâu bác…

– Ừ vậy…

Lẳng lặng nổ máy, tôi phóng mình vào màn mưa ngược đang dần nặng hạt. Con đường tôi đi, hiển nhiên còn xa hơn những lời tôi nói, cũng chẳng phải hẹp hòi gì một đoạn ngắn, chỉ là…

Có lẽ trong suốt cuộc đời một con người, cơ hội để làm được điều gì đó tốt đẹp, cho dù nhỏ nhoi, không thiếu, có điều người ta thường tìm cách từ chối nó, có người nói ra một cách thẳng thừng, có người sẽ giống như tôi, lắc đầu từ chối với bộ mặt tiếc nuối đầy giả tạo.

Còn nhớ một ngày cuối năm, theo chân mẹ đi chợ Tết, một người ăn xin chân tay co quắp như bị liệt, vừa bò lê dưới đất, vừa nâng nâng cái nón rách lên đón nhận sự hảo tâm của mọi người. Tôi vẫn thường nghĩ lòng trắc ẩn, lương tâm chẳng phải thứ gì quá cao siêu, nó vốn là thứ nằm ở trong bụng, khi con người ta được no đủ thì dễ dàng đem cái tốt đẹp ra đối đãi với người khác, đấy gọi là “phú quý sinh lễ nghĩa”. Những người cả bữa ăn hàng ngày còn phải tính toán, lại có thể chia sẻ một lon gạo, nửa cái bánh mì với nhau trong lúc khó khăn mới là người tốt thực sự, và người như vậy thì không có nhiều. Năm đó, nhà tôi cũng chẳng khá giả gì, mẹ tôi dành ra mấy đồng lẻ thả nhẹ vào nón, rồi dắt tay tôi sang đường. Ra khỏi chợ, người đàn ông què quặt kia vẫn đang khổ sở bò sát đất, mặt mũi chân tay lấm bẩn, ai nhìn mà không khỏi thương tâm. Lúc đó có một xe tải ngang qua đường, tài xế chắc là không để ý, vẫn cho xe phóng tới. Rồi thì, trong sự hoảng sợ xen lẫn bất ngờ của mọi người xung quanh, người đàn ông tàn tật ấy bật dậy thật nhanh, nhảy sang một bên vệ đường kịp thời tránh được nạn, rồi có lẽ vì xấu hổ, gã mất dạng trong một con ngõ gần đấy. Ai nấy đều thở dài, cảm thấy bản thân mình cả tin như kẻ khờ dại, có người lại cười khen gã ăn xin diễn khéo. Tôi ngước lên nhìn mẹ, mẹ cười bảo “Thế là hôm nay lợn đất nhà mình mất bữa ăn rồi”.. Mãi về sau tôi mới biết, người đó đúng là tàn tật, nhưng là tàn tật về tâm hồn.

Lớn lên trong cái trường học cuộc đời đầy bất công, tôi được dạy phải cố gắng trở thành một công dân tốt, tuân thủ pháp luật, blah.. blah.. Có điều, chẳng ai nói với tôi làm người tốt để làm gì, để trở thành một cá thể lạc lối như diện lên người mẫu thời trang lệch mốt, hay để làm kẻ khờ cho người khác mặc nhiên lợi dụng ??? Có người vì đưa người bị tai nạn đến bệnh viện, kịp thời giữ tính mạng cho con cháu nhà người ta, lại bị “đám” người nhà nạn nhân quây lại đánh đến bất tỉnh vì tưởng là thủ phạm gây tai nạn. Có người đứng ra hô hào quyên góp, ủng hộ quỹ từ thiện, để rồi lại ngẩn ngơ khi phát giác số tiền lao động xương máu ấy của mình, được đem đi nuôi béo bọn người tham lam khác. Có người vì tốt bụng đưa một đứa trẻ lạc đường về nhà, mà không ngờ sau lưng mình là một “diễn viên nhí” đầy triển vọng, và “đoàn làm phim” chuyên nghiệp lợi dụng chỗ vắng, xông vào vu cáo là bắt cóc trẻ em, vừa bị đánh, vừa bị cướp tài sản, vì lòng tốt hay sự ngờ nghệch ?

Chẳng biết đâu được ông già tôi tình cờ gặp lúc sáng có phải hạng người chuyên đi lừa lọc, hay là người tốt đến mức khó tin như cô nhân viên trạm xăng ?? Chỉ dùng mắt nhìn thì chịu.

Lúc ăn trưa với người bạn đồng nghiệp, tôi vui vẻ kể lại chuyện buổi sáng. Ông chủ quán hóng được tí, quay sang khen tôi có tính cẩn trọng, và lại nói thêm về những vụ lừa đảo mới đọc được trên báo. Bạn tôi chỉ hơi trầm ngâm

– Trông lão ấy có đáng nghi không ?

– Trông bếch bác lắm, nói thật nhìn tội tội, chắc là dân lao động ngoại tỉnh, ở Cẩm Đông đang xây lại khu chợ mà…

– Thế thì cho người ta đi nhờ với chứ..

– Xin đấy !! Bà chị tôi mới cho người quen mượn con xe, đi luôn chưa về kìa, giờ cả tin quá thì chết, mà chỗ đấy cũng vắng vẻ bỏ mẹ..

– Ừ, nhưng nhỡ ra…

– Chú cứ xoắn thế nhỉ, cướp của giết người giờ nó không từ thủ đoạn nào đâu nhé, hay mai mày qua đấy cho ông ấy đi nhờ đi cho đỡ áy náy.

– Thì tao nói thế…

Tôi hơi bực, ra trước tính tiền, bạn tôi gọi với lại

– Này, mai lại đi sớm, qua chỗ đấy rủ tao đi cùng luôn nhé.

Tôi quay sang nhìn thằng bạn một cách thật cẩn thận. Vẻ mặt giống hệt mẹ tôi lúc trước, còn giống cả bà “mẹ vợ hờ” ở trạm xăng quen thuộc…

– Haiz, trên đời này sao còn lắm kẻ khờ thế không biết – Tôi ngẩng đầu than thở.

– Gì cơ ?

– Không có gì, tự nhiên tao lại muốn làm thằng khờ như mày.

– Nói đểu à ?

– Không, thật đấy…

…Có thể lại được nhìn cuộc đời bằng ánh mắt tin tưởng, mưa tự nhiên không còn làm tôi thấy lạnh nữa…

Continue Reading Lạnh…

Khi em cần ai đó yêu thương

Là khi những giọt nước mắt chợt lăn dài trên má. Dẫu em đã hiểu rằng những tổn thương sẽ đến dù rằng em chẳng muốn, và đôi khi người ta chẳng muốn mang lại cho em. Chỉ là bởi, cuộc sống vốn phức tạp là thế, mà trái tim bé nhỏ rất dễ tan vỡ,…

Là khi em cần ai đó yêu thương.

***

Là những tối cuối tuần, trên phố đèn điện rực rỡ, những nụ cười cũng rạng rỡ trên môi của những cô nàng váy hoa, sánh bước bên người họ thương mến. Bỗng thấy mình lẻ loi và lạc lõng đến nao lòng…

Là khi em cần ai đó yêu thương.

khi-em-can-ai-do-yeu-thuong

Là ngày valentine và những ngày dành cho con gái, cô bạn ríu rít khoe những món quà xinh đẹp nàng nhận được. Em nhún vai, nhoẻn miệng cười cho chính mình khi chẳng ai nhớ tới, nhưng cũng khéo léo che dấu tiếng thở dài thật dài.

Là khi em cần ai đó yêu thương.

Là những món quà nhỏ mỗi lần đi đâu đó em mua về, dù chẳng biết phải tặng ai cái còn lại, em vẫn mua một cặp và mỉm cười ngắm nghía. Rồi tự nhủ, giá như có ai đó để yêu thương…

Là những ngày lễ chủ nhật, đâu đâu cũng thấy người ta sánh đôi nơi thánh đường. Những cô nàng xinh đẹp và dịu dàng bên cạnh người yêu. Còn em, vẫn một mình với những bộ đồ giản dị nhất. Em lặng lẽ trong những bài thánh ca rộn ràng…

Là khi em cần ai đó yêu thương…

Này anh, con đường anh đi mùa này bằng lăng tím ngắt, anh không hề thấy lòng mình xốn xang? Đừng lạnh lùng, đừng hờ hững, nếu được, hãy yêu thương em, nhé anh!

 

Continue Reading Khi em cần ai đó yêu thương

Chuyện vui xứ kim chi

Vừa qua, lang thang trên Internet đọc được một mẫu chuyện vui của Hàn Quốc, câu chuyện mà người dân thường truyền tai nhau khi nói về những gã khổng lồ kinh tế của quốc gia. Người ta nói rằng, nếu một nhóm người Hàn Quốc đi vào rừng, vô tình chạm mặt với một con gấu to lớn, hung tợn và vô cùng đói…họ sẽ có những phản ứng rất khác nhau và rất đặc biệt:

chuyen-vui-xu-kim-chi

Đầu tiên, nếu một người là nhân viên của Hyundai sẽ chiến đấu cho đến chết mà không chút do dự, cũng giống như phương châm “bắn trước, nghĩ sau” của doanh nghiệp, anh ta sẽ tiến thẳng về phía con gấu như một chiếc xe Hyndai mạnh mẽ, gan lì mà không kém phần tinh tế. Nếu một người làm việc cho Samsung, anh/cô ta sẽ ngay lập tức tổ chức một cuộc họp với đồng nghiệp hoặc tham luận ý kiến các bộ phận khác, sàn lọc để tìm ra phương án tối ưu đối phó với con gấu dữ – nó phản ánh đúng phương châm nổi tiếng của Samsung luôn xem xét kỹ lưỡng mọi lựa chọn trước khi triển khai….và….nếu một người làm việc cho LG, họ sẽ án binh bất động, chậm rãi quan sát mọi hành động của phía Samsung..sau đó làm theo ( và chúng ta không còn lạ gì về vụ kiện tụng đình đám của 2 gã khổng lồ này về vi phạm bản quyền công nghệ kỹ thuật giũa LG-Samsung ). Và nếu một ai đó làm việc cho tập đoàn Lotte, anh/cô ta sẽ nhử mồi con gấu bằng một miếng gà rán từ chuỗi cửa hàng Lotteria và ru ngủ nó bằng một bộ phim từ hệ thống rạp LotteCinema.

Một câu chuyện vui từ xứ sở kim chi nhưng tôi và bạn đều thấy được cái chất và cái hồn của những doanh nghiệp đang là trường cột của nền kinh tế Hàn Quốc. Cái chất ở đây là vì nó phản ánh đúng, đủ và có phần trào phúng những nét đặc trưng của mỗi doanh nghiệp, những tập đoàn đã ăn sâu vào tâm thức mỗi người dân Hàn Quốc. Tại quốc gia này, ban ngày cũng như ban đêm, từ giải trí đến công việc, trong nhà đến ngoài phố… không nơi nào mà bạn không có cơ hội tiếp xúc với những thương hiệu tầm cỡ ấy, đến nỗi, vào cái thời kỳ huy hoàng nhất của kinh tế và xã hội, người ta chỉ mô tả cuộc sống của người Hàn Quốc bằng một câu nói “Người Hàn Quốc di chuyển trên một chiếc xe Huyndai, liên lạc với nhau bằng một cái (điện thoại) Samsung, họ hẹn hò gặp mặt trong những cửa hàng gà rán Lotteria và đến cuối ngày, họ giặt giũ quần áo với một cái máy giặt LG”. Sự lớn mạnh và tầm ảnh hưởng khủng khiếp của “họ” luôn là một nỗi ám ảnh với những doanh nghiệp khác có quy mô nhỏ hơn, “họ” kiểm soát và tác động vào kinh tế quốc gia, thậm chí tại Hàn Quốc người ta đồn thổi rằng có đến 2 nền chính trị – Chính phủ và Chaebol (một thuật ngữ ám chỉ các tập đoàn khổng lồ Hàn Quốc).

Còn phần hồn của câu chuyện thì sao? Đó là những cảm nhận, cảm xúc và sự thấu hiểu của người dân Hàn Quốc đối với các doanh nghiệp này. Nó liên quan đến một thuật ngữ chuyên môn Marketing – Định vị thương hiệu (Brand Positioning), là những liên tưởng, cảm nhận của khách hàng về một thương hiệu nhằm hình thành nên một hình ảnh cụ thể và riềg biệt về thương hiệu đó, về khía cạnh này, có lẽ ít doanh nghiệp nào thành công như các “Chaebol” Hàn Quốc. Chậm rãi đọc lại câu chuyện trên, từ một Hyndai hừng hực khí thế, một Samsung kỹ tính và chuyên nghiệp hay một Lotte đa sắc màu với đủ loại ngành nghề…, dường như người Hàn Quốc am hiểu một cách chi tiết, cặn kẽ về những thương hiệu của họ, cảm nhận những tinh túy từ cốt lõi sản phẩm, từ những thông điệp đến chương trình truyền thông mà các thương hiệu đã và đang vận hành. Họ hiểu…họ cảm nhận…một cách trọn vẹn.

Doanh nghiệp Việt Nam thì sao?

Dừng lại một phút để suy ngẫm, người Việt có bao nhiêu câu chuyện như thế. Có bao nhiêu người cảm nhận được “Chất men Việt” trong từng chai bia Sài Gòn, bao nhiêu tín đồ cà phê có thời gian ngẫm nghĩ câu chuyện xứ xở Buôn Mê Thuột trong vị đậm đà của tách cà phê Trung Nguyên và không biết có ai còn nhớ đến những ly sữa ngọt ngào đầy tâm huyết của Vinamilk vì thế hệ mai sau…. và còn bao nhiêu câu chuyện nữa..những câu chuyện đã làm nên tên tuổi các thương hiệu Việt…bị lãng quên? Trong khi niềm tự hào chưa thể nói thành lời thì nỗi đau lại kéo đến, người Việt sẽ mãi không bao giờ quên “Cái vật kỳ lạ” trong chai nước ngọt của THP, sẽ nhớ như in cái cách mà VD làm ô nhiễm nguồn nước và luôn tự hỏi cậu bé bị ung thư trong chương trình gây quỹ của mì gói GĐ là ai.

Người nghe thì nhiều…nhưng người kể có chịu nói mà quan trọng hơn họ sẽ nói điều gì? Họ sẽ nói về những giá trị trường tồn, những bản sắc đã làm nên tên tuổi thương hiệu, họ sẽ nói về những câu chuyện mạng đậm nét quê hương, nói về những giá trị vô hình đã làm nên cái chất riêng cho thương hiệu – niềm tự hào của kinh tế Việt Nam….hay là….họ lại đi nghêu ngao về những cái nhất, những cái nổi bật và độc đáo trong mỗi sản phẩm, lại đi tung hô hệ thống kỹ thuật tiên tiến họ đang sỡ hữu và huyên thuyên với những lập luận giả tạo nhằm che đậy sai sót trước công chúng.

Cũng chính vì lẽ đó, tôi chợt nhận ra rằng người dân mình có mấy ai cảm nhận được giá trị thương hiệu Việt một cách trọn vẹn, liên tưởng một cách hoàn hảo mỗi khi nghe đến bất kỳ tên doanh nghiệp nào. Xem và chứng kiến nhiều mẫu quảng cáo, chiến dịch truyền thông đại chúng của những “Gã khổng lồ” quốc tế ngay trên đất Việt, cảm thấy chạnh lòng hụt hẫn khi nhìn lại những “Cậu bé” doanh nghiệp Việt Nam – về khoảng này, có lẽ…Davids khó mà thắng được Goliath. Tôi không nói về mức độ quy mô, cũng không phải về tiềm lực tài chính gần như vô tận….cái cách mà những “Gã khổng lồ” này đang làm dường như cho thấy họ hiểu người dân Việt hơn và truyền đạt thông điệp một cách đầy thiện chí. Người dân mình có thể có tính “Sính ngoại” nhưng đừng quên “Niềm tự hào dân tộc” luôn sôi sục trong mỗi chúng ta….nhưng có doanh nghiệp Việt nào biết khai thác nó…và sẽ có bao nhiêu thương hiệu Việt đủ khả năng “bám rễ” vào trái tim, khối óc, tình yêu, tinh thần của Đồng bào Việt Nam?

Continue Reading Chuyện vui xứ kim chi

Khi nghe con thích một người

Và giờ thì cha giật thột! Khi nghe con thích một người. Em con mách cha rằng, chị Cún bảo nếu em không nói 3 điều tốt về anh P thì chị sẽ mách em tè dầm.

***

Năm con mẫu giáo lớn, con cương quyết dằng khỏi tay cha khi cha muốn bế con vào tận cửa lớp. Ái chà, cún con của bồ đã lớn rồi đây!

Năm con học lớp 2, con cương quyết đuổi cha ra khỏi nhà tắm khi cha định tắm cho con. Ái chà chà, cún con của bố đã thực sự lớn rồi đây!

Và giờ thì cha giật thột! Khi nghe con thích một người. Em con mách cha rằng, chị Cún bảo nếu em không nói 3 điều tốt về anh P thì chị sẽ mách em tè dầm.

Ừ, thì chỉ mới “thích” thôi, còn lâu lắm mới có những điều xa xôi. Nhưng một đám mây nhẹ như bông cũng có thể nhắc về một ngày không còn trời yên gió lặng.

trời nhiều mây

Có gì nhẹ như tình yêu và cũng có gì nặng như tình yêu. Nó là một khối, nặng hơn cả đá vàng. bền hơn cả đá (nát) vàng (phai).Nó có thể là một tấn khổ đau và hoan hỉ, cộng với một nghìn cân trách nhiệm với người ta yêu, với hiện tại, với mai sau. Con có đủ sức?

Người ta bảo chuyện tình cảm là chuyện trời kêu ai nấy dạ. Nhưng cha muốn trời phải “củ từ”, khoan gọi đến tên con. Thứ lỗi cho cha nếu cha muốn chậm hóa nó. Bởi tạo hóa tạo ra một con người, cho con người biết khóc, biết cười trước, biết đi trước, biết nghĩ suy trước, và dành chuyện tình yêu để biết sau cùng. Thì đấy, trọng lượng cơ thể tuổi con, 12 cộng trừ, đã gần bằng người lớn, đã có sự trưởng thành về mặt sinh dục, nhưng hệ tim mạch vẫn phát triển chưa đồng đều. Thể tích tim con hay bị chóng mặt nhức đầu. Thấy chưa, tuổi con chưa chưa kịp chuẩn bị cho “vấn đề tim mạch” mà. Hãy hiểu cho cha nếu cha giật thột và tỏ vẻ ra lo lắng khi nghe con thích một người.

Người ta bảo rằng khôn phải ngẫu nhiên mà tình yêu mở đầu bằng chữ L (Love). Nó là hình cái bumêrăng, cứ cho đi rồi nhận lại về chính nó. Ừ, thì nó có thể đúng với người lớn. Còn, ở cái tuổi mà trọng lượng não chưa bằng người lớn, sự phát triển của hệ thần kinh chưa đồng đều, quá trình hưng phấn vẫn chiếm ưu thế nên khó làm chủ được những cảm xúc bản thân, và phải đến tuổi 15 thì quá trình hưng phấn và ức chế mới bắt đầu cân bằng. Thì, ở cái tuổi đó, sẽ nhận về những gì đây? Là trứng, là ngỗng trong bài kiểm tra? Là gì gì nữa, khi nghĩ tiếp thì không phải là giật thột mà là tốt mồ hôi hột!

Tiếng mẹ đẻ của chúng ta thật sâu sắc và nhạy cảm khi xếp chữ Yêu vào thứ hạng cuối cùng trong bảng chữ cái. Chữ Y là chữ tận cùng con có thể học đến sau tất cả cac chữ cái khác. Con biết gì về chữ Y nào? Nó biến thiên khôn lường. Có chữ nào mà khi thì ở đầu, khi thì ở cuối, khi thì ở giữa, khi thì nguyên âm chính, khi thì bán âm như chữ Y này?

Người Anh cũng sâu sắc không kém khi họ nói rằng, yêu chính là một tai nạn: Ngã! Ngã vào tình yêu (fall in love). Cú ngã này cha có thể đau cùng con, vui cùng con, nhưng tiếc là cha không thể ngã thay con. Nhưng, mọi sự chuẩn bị đều cần thiết cho một cú ngã không đau đớn. Những cascadeur chuẩn bi nhiều hộp cactông và nệm mút, và họ có thể ngã bình an từ lầu cao.

Chuyện gì rồi cũng đến. Sẽ có một ngày những dòng chữ này chỉ là kỷ niệm trẻ con của một thời chuyển tiếp của con. Con vẫn rời tay cha. Sẽ có những có bờ vai tin cập để con dựa vào.

Nhưng con hãy nhớ, bờ vai tin cậy cuối cùng luôn chờ con vô điều kiện vẫn là là bờ vai cha, ngay cả khi nó đã nặng trĩu vì tháng năm.

Đoàn Công Lê Huy

Continue Reading Khi nghe con thích một người

Đến lúc phải sống cho mình

Phải rồi, con người, càng lớn lên càng phải học cách ích kỷ vì xung quanh ai cũng ích kỷ. Tôi nay đã thôi mơ giấc mơ về thế giới màu hồng.

***

Trong bộ phim hoạt hình mà ngày nhỏ tôi từng xem, một con chó lai sói, bị cả chó, người và sói ở thành phố đó ruồng rẫy, lại liều mình để cứu cả thành phố.

Nhưng tôi là con người.

den-luc-phai-song-cho-minh

Đã từng có lúc sống cho người khác, đã bán mạng cho kẻ mà mình nhất mực tôn trọng, đã nhận cay đắng về phần mình. Cuối cùng, kẻ đó lại bán đứng mình, một lần, rồi lại hai lần.

Khi mối liên hệ cuối cùng đã đứt, khi sợi dây mỏng manh đã chẳng còn, tôi không còn gì để lưu luyến nữa. À, hóa ra nước mắt đã rơi, ra là hoang phí. Day dứt bao lâu, ra là dư thừa. Trung thành tuyệt đối, nhất mực tôn thờ, không một mảy may dù là ý nghĩ thiếu tôn kính, cuối cùng lại bị chính kẻ đó nã cho phát đạn xuyên tim.

Có buồn, có đau, có hận, có trách mình,…

Phải rồi, con người, càng lớn lên càng phải học cách ích kỷ vì xung quanh ai cũng ích kỷ. Tôi nay đã thôi mơ giấc mơ về thế giới màu hồng.

Có lúc một mình, lang thang cùng giấc mơ hoang dại trong buổi chiều tà, một nỗi niềm cay đắng ta rồi đi về đâu? Ta tìm kiếm cái gì? Ta vì ai?

Thế là hết, những tôn thờ của một thời nay sụp đổ. khi tôi chẳng còn gì để mất, một con ngựa hoang ngủ yên lâu nay trỗi dậy, nó đang điên cuồng trong tôi, bất chấp, bất cần, chai lì. Tôi học được cách bình thản giữa những bão giông, học được cách ra ngoài vòng quay tanh bẩn dối trá lừa lọc, học được cách tĩnh tâm trước thế thái nhân tình.

Và hơn hết, cảm ơn người đã cho tôi hiểu rằng: con người ta, càng phải va vấp mới càng khôn lên. Tôi nay tưởng chẳng còn gì để mất, mới nhận ra giờ mình mới bắt đầu sống cuộc đời mình. Chúng ta có rộng lượng và cao thượng tới mấy, rồi cũng phải học cách ích kỷ, sống cho chính mình.

Bản thân tôi không tiền, không giỏi nịnh, tài năng cũng là quá tầm thường. Nhưng tôi cũng là con người. Đừng tâng bốc, ngọt ngào với nhau lúc thuận buồm xuôi gió, rồi lại cạn tàu ráu máng lúc hoạn nạn, khó khăn. Vĩnh biệt.

Khi sợi dây liên kết cuối cùng với thế giới loài người đã đứt, con chó Buck đi theo tiếng gọi nơi hoang dã. Khi con người cuối cùng tôi tôn thờ ở cái chốn giả tạo lọc lừa này lại trở mặt, tôi cũng không còn muốn ở lại đây nữa.

Chỉ cần ngày nào đôi mắt còn sáng, chân còn có thể đi, ấy là còn trẻ. Tuổi trẻ mà, va vấp thì làm lại từ đầu. Tạm biệt tôi của một thời bán mạng cho kẻ khác. Tôi hôm nay đã đến lúc phải sống cho mình

Continue Reading Đến lúc phải sống cho mình

Bình yên nơi khác

– Cô nói: Hãy xem như em chỉ là một nốt nhạc trầm trong lòng anh.

Anh lắc đầu.

– Anh nói: Em là nốt nhạc cao vút trong đời anh, khiến anh mãi chẳng thể chạm tới được.

***

Đúng vậy! Thanh âm chỉ có thể cảm nhận bằng trái tim, làm sao bàn tay anh có thể chạm vào.

Cô là thanh âm trong trẻo, lanh lảnh bên anh suốt những mùa hè nắng gắt.

Cô là thanh âm ồn ào, náo nhiệt trong những ngày anh vật lộn với cô đơn, để anh thấy bên anh, cuộc sống này vẫn thật ấm áp, để anh đừng lạnh lùng với yêu thương.

Cô là thanh âm tĩnh lặng bên anh những ngày cuộc sống bế tắc. Để anh cảm nhận vẫn có bàn tay nguyện nắm tay anh khi khó khăn vây quanh. Để anh biết vẫn có người vì anh mà lo lắng, quan tâm. Để anh không vứt bỏ ước mơ của mình mà tiếp tục cố gắng. Vì anh không muốn thanh âm của cô tĩnh lặng vì anh.

Cô là bình yên của anh trong suốt tháng năm dài đã qua, và cả những tháng năm dài chưa đến.

binh-yen-noi-khac

Anh là người mang niềm vui lan tỏa nơi cô. Đưa cô rong ruổi những cung đường nhỏ xinh đẹp. Để cô thả mình cùng gió. Để cô tắm mình trong mưa. Những trò chơi trẻ nhỏ, chỉ có anh nguyện cùng cô ngây dại, ngốc nghếch.

Anh là bờ vai bên cô những khi yếu lòng, mỏi mệt. Cô chưa từng khóc dù trong những ngày hoang mang đến tột cùng. Vì cô không muốn một bờ vai thấm ướt giọt nước mắt buồn thương.

Anh là bàn tay luôn dừng lại phía sau để kịp đỡ cô dậy khi gục ngã, để cô có thể bước tiếp mà không phải lo lắng ngoảnh nhìn lại phía sau. Cô chưa bao giờ sợ hãi tương lai. Vì cô biết có một vòng tay đủ rộng để tha thứ, bao dung dù cô có lỗi lầm.

Anh là bình yên của cô trong những ngày mưa bão đã xa, và cả những ngày mưa giông chưa đến.

Bình yên nào rồi cũng tan biến.

Sóng xô vào bờ xóa nhòa những gì trên cát.

Giông bão thổi về làm tan đi những đám mây hiền hòa.

Cô và anh. Không phải sóng xô, chẳng phải bão giông. Là bình lặng.

Nhưng bình lặng cũng có thể giết chết một mối quan hệ. Bởi không gợn sóng. Bởi không có gió. Chỉ còn lại nhàn nhạt. Người ta thật kỳ lạ! Luôn sợ giông tố xáo trộn bình yên trong đời, nhưng lại luôn khát những cơn gió mới. Gió mang đến những cảm xúc mới. Và rồi, gió thổi đi những kỷ niệm xưa cũ. Gió thổi bình yên về một vùng trời khác. Người ta lại thêm một lần rong ruổi để tìm bình yên nơi khác.

Anh và cô. Đã từng là bình yên.

Anh và cô. Bình yên nay thuộc về nơi khác!

Continue Reading Bình yên nơi khác

Kính gửi các thể loại đàn ông hay nhậu

Mong là thư này sẽ đến được với các thể loại đàn ông của làng tôi trong một ngày gần nhất!

***

Kính gửi các thể loại đàn ông hay nhậu,

Tôi tên là Tèo, tôi vốn được sinh ra ở một vùng thôn quê thật là yên bình, yên bình đến mức mà chỉ cần nghe một tiếng ZÔ là tôi cảm thấy hết yên bình vào đêm khuya. Nói thế nào cho hợp lý nhỉ, không hiểu tại sao mà dạo này các bác, các chú và các anh làng tôi lại hay bày ra đủ trò để phá vỡ cái sự yên bình vốn có của làng tôi thế không biết. Bình thường thì thấy cánh đàn ông làng tôi rất chi là dễ thương, thế mà không hiểu sao cứ đến mấy ngày rảnh rảnh là mấy ông ấy lại bày trò ra để gọi là lai rai một tí.

kinh-gui-cac-the-loai-dan-ong-hay-nhau

Kính thưa các thể loại đàn ông nói chung và các thể loại đàn ông hay nhậu nói riêng. Tèo tôi thì cảm thấy mừng thay cho cánh chị em phụ nữ quê tôi, họ vơ phải mấy đức ông chồng đức cao vọng trọng trên bàn nhậu. Nếu mà họ may mắn thì vơ phải mấy ông chồng vừa tốt bụng, vừa hiền lành và ít nhậu, nhưng khi mà đã nhậu vô rồi thì họ lại thể hiện cái sự tốt bụng đó bằng cách nhậu xong là để chiến trường cho hậu phương xử lý. Còn hạnh phúc hơn cho mấy chị em gần nhà tôi, vơ phải mấy ông chồng hay nhậu nhưng lại có thể giúp đỡ vợ, không để các chị em phải rửa chén bát gì cả. Họ đập hết chén bát thì lấy gì mà phải rửa, chả trách mà mỗi lần Tèo tôi qua chơi, lai phải trầm trồ khi nhà các chị ấy luôn có các mặt hàng bát mới cùng kiểu dáng mới lạ cho căn nhà bếp.

Kính thưa các thể loại đàn ông

Thưa với các thể loại đàn ông, Tèo tôi cảm thấy ngưỡng mộ nhà các ông chồng hay nhậu. Bởi vì sao Tèo tôi lại nói vậy, vì căn nhà đó luôn rộn rã tiếng nói chuyện, làm cho căn nhà thấy ấm cúng hẳn (nếu không nói là nóng quá mức cần thiết). Cứ mỗi lần nhậu xong, y như rằng Tèo tôi chỉ cần đếm 30 giây đồng hồ là buổi tập thể dục buổi tối bắt đầu. Đầu tiên là luyện cơ miệng với bài tập chửi nhau, và chị vợ sẽ là người hô khẩu lệnh để tập. Rồi thì đến ông chồng cũng sẽ luyện cơ miệng kết hợp cơ tay “này thì mày láo nhá con kia”, “ông thích thì ông làm”….. Cùng những bài tập kết hợp âm nhạc, khi mà hàng loạt âm thanh được kết hợp và biểu diễn thành dàn hợp xướng thật là vui nhộn. Và bao giờ cũng sẽ kết thúc những bài thể dục bằng một bản nhạc giao hưởng không lời.

Thưa với các thể loại đàn ông của làng tôi, Tèo tôi sẽ phải cảm thấy ngạc nhiên xen lẫn đau lòng khi mà một ngày kia, vào cái ngày đẹp trời nhất. Thế giới này bỗng đảo ngược lại, cánh phụ nữ họ nhậu xong, họ thu dọn mọi thứ từ chiến trường. Thế thì Tèo tôi sẽ không hiểu lúc đó thiên chức làm người đàn ông sẽ để dùng vào việc gì nhỉ. Thật tình không dám tưởng tượng ra thế giới này lúc đó sẽ ra sao.

Cuối thư tâm tình, lại thưa với các thể loại đàn ông, các anh thử đặt mình vô vị trí của người vợ khi phải chiến đấu với nguyên bãi chiến trường mà các anh bày ra hàng ngày thử xem, lúc đó các anh sẽ ước rằng “giá như mình cố gắng thu dọn chiến trường thì có phải hơn không”.

Mong là thư này sẽ đến được với các thể loại đàn ông của làng tôi trong một ngày gần nhất.

Ký tên: Ku Tèo

 

Continue Reading Kính gửi các thể loại đàn ông hay nhậu

Cafe không dấu vết

Ngón tay cái lên tiếng lúc đầu ngày, vỏn vẹn hai chữ “Cafe ?!”. Ngón tay cái nào đó đáp lại, “Ua, cafe…”. Những ngón tay dẫn dắt chúng tôi ngồi với nhau, ở một quán nhỏ với những bức vách đã tróc lở vôi, và rêu bắt đầu ửng lên một màu xanh, như bộ râu quai nón của một chàng trai vừa cạo qua ngày.

***

Chúng tôi không nhớ là có chào nhau không, cứ kéo ghế ngồi, im lặng. Cô chủ quán im lặng bưng ra những tách cafe chòng chành khói. Người bán báo dạo dúi báo vào tay những khách quen, im lặng nhận lấy tiền, tất tả đi. Chị bán vé số lượn lờ quanh đó, mong nhận được một cái gật đầu. Bà cụ bán bánh phồng đứng nấn ná ngoài hiên, chờ đợi tuyệt vọng niềm thương nhớ tuổi thơ, thương nhớ quê mùa của một ai trong đám đông này.

cafe-khong-dau-vet

Vẫn khung cảnh đó. Vẫn con người đó. Hàng trăm buổi sáng trôi qua. Chúng tôi khuấy đường tan, rồi đọc báo, hầu như chẳng nói câu nào. Có một cái gì đó hờ hững toát ra từ kiểu ngồi, từ ánh mắt, từ cách lật nhanh những trang báo. Chúng tôi nhìn lên cao, nhìn dưới chân nhìn chung quanh nhưng chẳng nhìn gì. Trong chúng tôi không có phiên chất vấn ở quốc hội sáng nay, không có chuyến xe chở dầu bị cháy, không có anh hùng nào đang chịu oan sai. Không có mới, không có cũ, không có cả nhau, dù khói thuốc người này có thể làm người kia cay mắt.

Im lặng kỳ dị. Trống rỗng kỳ dị. Nắng lên trong suốt, xô ghế ra về, dường như ai đó hỏi, tối qua nhậu có khuya không. Câu trả lời không với tới bánh xe đã lăn mơ hồ về phía trước.

Người họa sỹ tới cơ quan, nắn nót kẽ những chữ đỏ xanh, “vì mục tiêu dân giàu nước mạnh…”. Anh nhà báo rong ruỗi trên đường, dáo dác tìm kiếm những quên lãng, bất công. Tôi ngồi trải ra trên trang giấy những cuộc nổi trôi, những tâm hồn què quặt khao khát con người nhưng trốn chạy con người, những trống rỗng rã rời, những câu thơ chới với, “ta hoang mang như chú tiểu nhớ nhà/ Đời đã khép mà đạo thì chưa tới/Tim còn nóng lửa lòng khôn nguội/Nước vẫn xa sao hắt để nguôi quên…”. Anh công chức ngẩn ngơ trước đống giấy tờ, bao giờ mình lại được lên lương lần nữa ?

Chúng tôi lạc giữa đám đông chàng trai cô gái, rơi khỏi đám đông ông già bà già. Ở một nơi nào không có hôm qua, hôm nay và ngày mai.

Có phải bắt đầu từ những cafe sáng không dấu vết ?

Nguyễn Ngọc Tư

Continue Reading Cafe không dấu vết

Ma và người

“Bỗng ngỡ ngàng thấy người đáng sợ hơn ma. Chẳng biết được ai là bạn, là thù, ai yêu mình, ai ghét mình, trong khi ma đã tách bạch ở một giới tuyến tối tăm khác. Nói tới ma, biết ngay là giặc. Còn người thì lẫn lộn trắng đen, khó nắm bắt. Ma muôn đời đơn điệu vài chiêu dọa người, người lại nghĩ trăm phương nghìn cách hại nhau. Vậy mới sợ..”

***

Hồi tôi sống với ngoại, lúc sáu, bảy tuổi gì đó, tôi bắt đầu biết sợ… ma. Sợ vì tin rằng có ma trên đời. Để ý thì thấy, lần nào ngoại tôi vấp chân, bà cũng từ tốn nhìn quanh, giọng nửa trách móc, nửa tôn kính: “Mô Phật, ai mà giỡn kỳ, đẩy bà già này làm chi?”. Không ai trả lời, chỉ có gió rợn sau nhà. Đám giỗ, ngoại bày năm mâm cúng, lúc nâng ba cây nhang nghi ngút khói ngang trán, ngoại lâm râm vái có kinh có kệ có dò có dọc như thể người nào đó đang ngồi chình ình trước mặt. Tàn nhang cong queo, ngoại mừng húm nói bữa nay có ông bà về. Nhưng ngoài tôi ra, trước sân chỉ rụng xuống một vài lá vú sữa rập rờn. Tôi tin có những người nào đó tồn tại quanh mình, trong một thế giới vô hình, dù ngoại không hề dọa ma. Vì vậy, suốt những năm sống với ngoại trong khu vườn gần đồn Chẹt, tôi chẳng bao giờ lẻn ra vườn bởi ghê cái ao trước đây có ông lính cộng hòa say rượu té chết, một mình không dám ra sông vì ngoại kể hồi chiến tranh, sông trôi xơ xác những xác người. Cũng không leo trèo hái trái trên những cây me cổ thụ, loại cây mà ma khoái ở (thì nghe nói vậy). Nửa đêm thoi thóp nghe chim cú kêu bên hè (khốn khổ, vì vườn xưa, nhiều cây cao nên chim cú thích ở, đêm nào cũng kêu xa kêu gần). Quãng đó tôi sống tốt dễ sợ, đến nỗi không dám… ăn vụng vì nghĩ mình làm bất cứ chuyện xấu xa nào cũng có kẻ nhìn thấy, ớn muốn chết.

ma-va-nguoi

Ma đem lại cho tôi rất nhiều cảm xúc mãnh liệt (tình yêu cũng gần giống vậy). Trong sợ hãi có một chút thích thú. Muốn quay đi nhưng cũng rất tò mò, hiếu kỳ. Sợ, nhưng thích xem phim kinh dị, tới đoạn rùng rợn lại che mặt. Người sợ ma nhất luôn có bộ sưu tập nhiều chuyện ma nhất. Và trí tưởng tượng được sử dụng hết cỡ. Những cây tre cọ vào nhau trong đêm giông, tiếng cú kêu, tay chuối khô vật vờ bay trong đêm, vài con bướm lớn màu xám lặng lẽ đậu im lìm trên vách, một góc nhà hơi tối và lạnh lẽo… đều là mối dây liên hệ với… ma. Ngay cả chạy trên đường, tiếng bước chân mình mà tưởng chân ma rượt, báo hại càng chạy càng thấy nó đuổi sát bên mình. Buộc phải sợ, thế giới đó quá bí hiểm, chưa ai được mon men ra biên giới giữa hai cõi hỏi thăm, người đi về cõi đó cũng không trở lại để… kể.

Phải sợ, vì người ngoài sáng, ma trong tối. Ma lượn lờ quanh mà mình chẳng thấy, đến lúc chợp mắt, ma lại hiện ra trong những giấc chiêm bao. Tôi, cũng như nhiều người chưa thấy ma bao giờ, nhưng nghe kể chuyện đã thấy ám ảnh, hãi hùng. Người đời thêu dệt hàng ngàn câu chuyện ma khác nhau, nhưng đối tượng chính thì giống hệt, thường là những người phụ nữ xinh đẹp mặc toàn đồ đen hay trắng (có lẽ thế giới đó không chuộng mốt, chưa nghe ma mặc áo chim cò, áo yếm hoặc váy ngắn), tóc đen dài, và khi muốn làm con người sợ hãi, ma khoe cái lưỡi dài, đỏ lòm. Ma hay vật vờ than khóc trên những cây cổ thụ, hay mời người ăn bánh (nhưng khi tỉnh ra thì thấy bánh là bùn). Rất nhiều truyện kể ma đứng bên đường quá giang xe những người đàn ông, rồi biến mất bằng nhiều cách, hoặc đi vào ngôi cổ miếu nào đó, hoặc lặng lẽ tan đi mặc cho anh nọ vẫn nói huyên thuyên đằng trước.

Những câu chuyện ma bắt đầu làm cho tôi thích thú, đơn giản vì tôi hết sợ. Tôi không tin tuyệt đối vào sự huyền bí, nếu có thì ma đâu sao không vặn cổ bọn người xấu đang nhởn nhơ giữa đời kia. Hiểu ra điều đó, tôi tiếc vì mất đi một lý do để mình sống… tử tế. Nghịch lý, là khi tôi tỉnh táo, thấu đáo được một điều gì đó thì đời bỗng buồn hơn.

Bỗng ngỡ ngàng thấy người đáng sợ hơn ma. Chẳng biết được ai là bạn, là thù, ai yêu mình, ai ghét mình, trong khi ma đã tách bạch ở một giới tuyến tối tăm khác. Nói tới ma, biết ngay là giặc. Còn người thì lẫn lộn trắng đen, khó nắm bắt. Ma muôn đời đơn điệu vài chiêu dọa người, người lại nghĩ trăm phương nghìn cách hại nhau. Vậy mới sợ.

Phát hiện ra điều này, tôi buồn suốt một khúc thời gian, ganh tị với kẻ sợ ma rón rén trông buồn cười mà hạnh phúc. Tháng Giêng rồi, tôi đi H. chơi. Nghe nói nhà trọ xây trên nền nghĩa địa cũ, cả đêm hai đứa con gái cùng phòng mở đèn sáng rực, nghe gió rít qua khe cửa sổ, trằn trọc chờ… ma. Báo hại tôi ngủ không được. Trăn trở nghe bụng cồn cào, tôi mò ra quầy bar, mua ly sữa nóng. Anh chàng trực quầy cao lớn đang ép nước trái cây. Lúc anh ngẩng lên, tôi giật mình trước nét mặt đẹp, rất nam tính nhưng lạnh tanh, thật ngầu. Lúc ấy tôi bị bội thực những nụ cười giao đãi nên thấy thích anh chàng này, đứng nấn ná nói một vài câu chuyện bâng quơ. Tôi kể mình vừa thấy ma. Anh cười. Tôi nói em thấy ma thiệt. Anh lại cười. Tôi nói bạn em cũng thấy ma, nó đang sợ phát khóc trong phòng. Mắt anh ta nhìn tôi có vẻ tần ngần, cuối cùng anh hỏi, con ma ra làm sao. Tôi ngập ngừng, ra bộ vẫn còn hãi hùng lắm, nói chị đó mặc đồ nâu đen, tóc dài, cài nơ đen. Anh ta im lặng, nhìn chăm chăm vào cái máy ép đang kêu rột rẹt. Anh bỗng ngẩng lên: “Em à, con nhỏ đó hiền lắm…”.

Tôi đứng day ly sữa trong tay, cảm động muốn chết. Chẳng ai nói về ma, về nỗi sợ hãi thường trực trong lòng bằng cái giọng ấm áp, bao dung, bình thản, chân thành như vậy. Như thể anh đang nói về một đứa em nhỏ, một người bạn thân, một đồng loại…

Thật đơn giản, lâu nay người ta cứ nghĩ ai đó là kẻ thù trong khi họ cũng có thể làm bạn. Tôi lại tin có ma ở trên đời, nhưng không phải để sợ hãi…

Nguyễn Ngọc Tư

Continue Reading Ma và người