Yêu đơn giản
Ngày anh muốn rời em

Yêu đơn giản

Tôi yêu em theo một thứ cảm xúc giản đơn mà khó ai hiểu được…

Em và tôi biết nhau qua ứng dụng “Tinder” mà giới trẻ hiện tại như chúng tôi thường dùng chỉ để kiếm người nói chuyện hay có nhưng chuyện gì đó sâu xa hơn thế. Nhưng chắc hẳn ai cũng biết đó là một ứng dụng thông dụng cho giới trẻ hiện nay.

Một ngày buồn chán tôi cầm điện thoại trên tay rồi mở ứng dụng ra và kiếm người để nói chuyện thì mãi một hồi cũng có người đã trả lời lại tin nhắn của tôi. Vâng, đó là em…

***

À quên, để tôi giới thiệu sơ về bản thân một chút nhỉ? Tôi là … và hiện tại tôi đang làm hai công việc chính là Designer và Barista, tính tình của tôi thì cũng đơn giản, ít khi nóng giận với người khác và luôn vui vẻ khi tiếp xúc với mọi người. Còn em tên … , là một người trầm tính, ít khi buồn và ít khi thể hiện cảm xúc của bản thân cho mọi người xung quanh em.

Chúng tôi bắt chuyện với nhau rất đơn giản, hỏi han về công việc, đời sống thường ngày của nhau và mục đích cũng chỉ kiếm chuyện nói để không im lặng. Cứ như thế, cuộc nói chuyện của chúng tôi tiếp diễn qua từng ngày. Đến một hôm em chủ động hẹn tôi đi cà phê vì lúc đó em đang rảnh cũng tiện thể xem mặt mũi đôi bên như thế nào, nhưng vì lúc đó tôi đang đi làm và cho dù có làm xong thì chuẩn bị tân trang lại bản thân cũng không kịp vì từ chỗ làm của tôi cách nhà khá xa nên sẽ lâu, tôi đành từ chối buổi hẹn đó và dời lại vào dịp khác không xa. Đúng là ngày hôm sau em lại hẹn tôi đi cà phê và lần này tôi đồng ý. Cũng như mọi lần nếu là con gái, tôi luôn chủ động hỏi về chuyện hẹn gặp ở đâu và tôi sẽ chở hay tự đi xe ra chỗ hẹn. Em hỏi tôi.

– Ông muốn đón tui hay tui đi xe ra chỗ hẹn?

Tôi cũng trả lời chẳng cần suy nghĩ gì.

– Vậy để tôi đón bà, đi một xe cho tiện.

Vì tôi làm buổi sáng nên đến tối lại rãnh nên có thêm thời gian để chuẩn bị cho buổi hẹn đầu tiên của mình. Tôi canh giờ rồi chạy qua nhà em, vì nhà tôi và em gần nhau nên thời gian đón cũng không mất bao nhiêu lâu. Sau khi đến nhà em, tôi nhìn và cũng đoán được gia đình em cũng thuộc vào tầng lớp khá giả và nhu cầu cũng sẽ hơi cao. Nhưng không, sau khi tôi gặp em và trên đường đi trò chuyện cùng nhau tôi mới biết rằng em là người cực kì đơn giản, không có một nhu cầu cao nào như những người con gái khác và đó là điều làm tôi bất ngờ, thế là trên quãng đường từ nhà em đến quán cà phê chúng tôi đã nói rất nhiều chuyện xung quanh cuộc sống này.. Đến quán cà phê với khung cảnh ở đó có vẻ hợp cho buổi hẹn đầu tiên của tôi và em, khung cảnh cũng không hẳn là yên tĩnh lắm nhưng cũng đủ để cả hai chú ý vào câu chuyện của nhau để lắng nghe. Xuyên suốt cuộc nói chuyện đầy sự chú tâm ấy tôi không thể rời mắt mình đi được khi khuôn mặt em lúc đó trông rất xinh và đó là điều làm tôi đáng chú ý nhất ở buổi hẹn này. Nói chuyện mãi mê một lúc lâu cũng tới giờ phải đi về vì cả hai điều đi làm buổi sáng, vì em làm nhân viên văn phòng nên những ngày trong tuần điều phải dậy sớm đi làm nên cần phải về nghỉ sớm để hôm sau còn dậy có sức đi làm. Quãng đường đi về nhà em cũng giống như lúc mới bắt đầu đi vậy, hai đứa lại kể cho nhau nghe những chuyện trên trời dưới đất cho đến khi về nhà thì thôi. Về đến nhà tôi thay áo quần và sải người lên giường rồi ôm lấy điện thoại và nhắn tin hỏi han em về cuộc hẹn hôm nay.

– Hôm nay đi với tôi, bà có vui không?

Thấy em vừa xem tin nhắn xong cũng liền trả lời lắm

– Vui chứ! Haha..

Kết thúc buổi hẹn đầu tiên cả hai bên điều không có chút thất vọng nào cả mà thay vào đó là muốn có thêm một buổi hẹn tiếp theo vào một ngày đẹp trời nào đó..

Một buổi sáng tràn ngập nắng sớm, tôi thức dậy chuẩn bị để đi làm. Trước khi đi tôi còn còn nhắn cho em một dòng tin ngắn gủi để có thể mở đầu câu chuyện cho một ngày mới.

– Bà buổi sáng vui vẻ!

Vì em dậy sau tôi nên cũng lâu chút tôi mới nhận lại được tin nhắn từ em.

– Morninggggg cậu!

Bỗng nhiên cả ngày hôm đó tôi cảm thấy trong lòng cứ có chút gì đó gọi là tinh thần để làm việc vậy. Phải chăng đó có phải là thứ mà người ta thường nói ” Tiếng sét ái tình”?

Sau buổi hẹn đầu tiên đấy chúng tôi lại có thêm nhiều cuộc hẹn hơn và dẫn nhau đii nhiều nơi mà chúng tôi cho là thoái mái nhất. Có một lần sau khi đi cà phê về thì em rủ tôi đi dạo một vòng ở quận một, trên quãng đường ấy bỗng nhiên trời se lạnh thất thường nên tôi mới hỏi em.

– Bà có lạnh không?

– Có chứ!

Sau đó tôi im lặng và tiếp tục đi qua những con phố còn đông người ngoài kia. Trên quãng đường chởem về nhà đầu tôi cứ đắng đo về việc có nên nắm tay em không? Tôi lưỡng lự được một lúc lâu thì chợt nhận ra sắp tới nhà em, vậy nên tôi đã chủ động nắm tay em được một chút, cảm nhận được hơi ấm trong lòng bàn tay của em, nó khiến tôi không muốn buông ra và muốn tiếp tục chở em để có thể được nắm bàn tay đầy sự ấm áp ấy. Nhưng rồi cuối cùng cũng phải tới nhà em, tôi vội buông tay em ra nhưng còn em thì chưa vào nhà hẳn và còn bảo tôi phải mặc áo ấm vào vì đi trên đường sẽ rất lạnh, tôi liền nói đùa em vài câu rồi sau đó tôi cũng mặc áo ấm vào rồi chạy về nhà, trên đường về nhà tôi không ngừng nghĩ về hành động nắm tay hồi nãy của mình, tôi còn tưởng em sẽ ngần ngại và rút tay lại, nhưng không em vẫn nắm lấy tay tôi ngay lúc đó.

Liệu em cũng có cảm giác gì đó với tôi chăng?..

Về đến nhà. Vẫn như thường lệ, tôi nằm lên giường và cầm điện thoại hỏi em lại câu hỏi cũ sao khi kết thúc buổi hẹn. Có lẽ hôm nay là buổi hẹn khiến tôi phải suy nghĩ nhiều nhất vì hành động đó của mình, nhưung rồi tối nay cũng chỉ là của tối nay mà thôi còn ngày mai sẽ là một ngày mới và mệt mỏi hơn của tôi và em.

Vẫn như thường lệ, câu mở đầu mỗi buổi sáng tôi dành cho em điều là những lời chúc tốt đẹp dành cho em. Sau bao nhiều lần nói chuyện thì mấy ngày gần đây em có vẻ hứng thú nói chuyện với tôi hơn và chủ động rủ tôi điều nhiều nơi hơn, điều đó khiến tôi rất vui và hầu như có thêm động lực để làm việc tốt hơn. Đúng là khi có tình yêu vào thì mọi việc mình làm đều trở nên hài lòng một cách hoàn hảo nhỉ? Nhưng bản tôi đã vội mừng quá sớm khi không biết rằng mình đã quá vội vàng trong mối quan hệ này. Cũng có nhiều lần em nói tôi rằng cứ từ từ vì thời gian không có hạn, tôi cũng đồng ý với em về điều đó nên tôi hạn chế lại những việc cần thiết.

Thi thoảng mỗi lúc xong ca làm của mình tôi chạy đi kiếm những loại bánh ngon để đem đến côngn ty của em và đưa cho em, cảm giác mình đưa đồ ăn cho người mình thích thật vui và hạnh phúc. Nhìn nụ cười của em nở trên môi mỗi khi xuống lấy đồ ăn nó cứ khiến tôi phải rung động trong lòng.

Nhưng rồi quãng thời gian vui vẻ hạnh phúc ấy không kéo dài được bao nhiêu thì mọi thứ trở nên thanh đổi một cách chóng mặt.. Cuộc trò chuyện của chúng tôi bắt đầu ít lại, nhiều lúc nhắn một tin vào buổi sáng thì đến tận trưa em mới trả lời tin nhắn của tôi, khi tôi hỏi em thì em nói bận và dạo này gần cuối năm nên công ty của em có rất nhiều việc cần giải quyết. Thế nên tôi cũng thông cảm cho em vì cũng là một con người rất năng nổ trong công việc mà mình đang làm, đôi khi tôi chỉ nhắn em nhớ ăn uống đẩy đủ và chú ý giữ gìn sức khỏe tốt để có thể làm việc hiệu quả hơn còn ngoài ra tôi cũng không bắt chuyện nhiều với em, một phần tôi sợ ảnh hưởng đến quá trình làm việc và phần còn lại tôi không muốn em phải nghĩ rằng lúc nào tôi cũng bám vào em.

Tôi cố kiếm nèn cảm xúc của mình để không cho bất kì một ai xung quanh mình biết và nhất là em. Tôi không biết mình đang nghĩ gì và làm gì. Từ lúc tôi và em ít nói chuyện thì tâm trạng của tôi không còn được tốt như ban đầu, làm việc cũng không còn chút hứng thú nào trong đó . Tôi bị làm sao vậy? Đầu tôi cứ khiên tôi phải suy nghĩ những chuyện không hay, cứ tự nhủ bản thân rằng “chắc đang bận thật đấy”, đó chỉ là cách trấn an tinh thần tạm thời mà tự tôi tạo ra. Không biết liệu em còn hứng thú để gặp tôi hay nối chuyện cùng tôi hay không nhưng có lẽ bây giờ thì không!

Thực sự tôi không biết mình đã yêu em từ lúc nào, nhưng cứ sau những lần hẹn gặp tôi luôn có thứ cảm xúc gì đó trong lòng muốn bộc lộ ra cho em biết, tiếc thay tất cả điều bị sự thiếu can đảm ngăn cản lại ngay lúc đó. Là do tôi thiếu tự tin hay do tôi nghĩ mình quá vội vàng trong mối quan hệ bạn không phải mà yêu cũng không này?…

Cứ những lúc tôi nhớ em như thế này chỉ muốn nhắn cho em.

– Tôi nhớ em!

Như vậy cũng đã kéo dài ngần một tuần kể từ khi cảm xúc đó bị xáo trộn vào nhau, cũng chỉ còn vỏn vẹn những câu hỏi thăm ngắn gủi, không còn những cuộc gọi video vào đêm muộn lạnh lẽo này. Sự vui vẻ trong tôi giờ không còn, cảm xúc vẫn cứ thế… Tại sao tôi lại ép buộc người khác hiểu cho cảm xúc của mình trong khi tôi còn chưa định hình được cảm xúc của tôi trong thời gian qua như thế nào, liệu tôi có quá đáng lắm không khi buộc người khác phải hiểu cho mình như vậy hay tôi đang tự mình biến bản thân thành người ích kỉ?

Ngày 24.12.2020

Hôm nay đã là giáng sinh rồi, tôi cũng chẳng có cuộc hẹn nào từ bạn bè và từ em…Tôi đã sớm nhận ra được điều này nên đã cho mình một phương án là đi làm để cho qua ngày thật nhanh vì đối với tôi những dịp lễ như thế này cũng chẳng biết phải đi đâu và đi với ai. Ban ngày đi ngoài đường cũng đã thấy không khí nhộn nhịp từ mọi người xung quanh, những cặp đôi dẫn nhau đi mua quà cho dịp lễ cuối năm này. Còn tôi đây thì vẫn vật vờ với đống công việc của mình, vì cuối năm nên tôi cũng có một số công việc cần làm cho xong để qua năm đỡ phải mệt mỏi hơn.

Tôi đã mua một món quà nhỏ để dành tặng em cho dịp lễ này, nhưng tiếc rằng tôi không thể tự tay mình đưa cho em được, hẹn gặp em đã là một đề khó trong thời gian này rồi huống gì là gặp mặt để đứa 1 món quà nhỏ. Tôi đành gói nó kĩ càng lại rồi đặt giao hàng để đưa qua cho em, làm thế thì em mới có thể nhận được món quà của tôi mà không cần phải hẹn gặp. Tôi mong em sẽ thích nó, dù nó không phải món quà có giá trị lớn nhưng nó cũng là chút kỉ niệm mà tôi được biết em và bên cạnh em. Sau món quà này tôi không biết rằng mình có thể gặp lại em không hay chỉ dừng kỉ niệm ấy tại đây. Trong món quà đấy tôi đã viết cho em một bức thư, nghe có vẻ thật mắc cười vì thời đại nào rồi mà vẫn còn bày đặt viết thư tay này nọ. Nhưng không, cho dù nội dung lá thư đó là một tin nhắn dài thì chắc gì em đã đọc nó, có thể em sẽ để lại chữ đã xem và im lặng hay gì đó hoặc có thể em cũng chẳng màn tới dòng tin đó, cho nên tôi chỉ viết ngắn gọn những suy nghĩ và cảm xúc của tôi trong thời gian qua cho em biết. Tôi đã thích em như thế nào.

Đúng như dòng đầu tiên tôi đã viết “Yêu đơn giản”, đó là khi tôi chẳng cần suy nghĩ gì nhiều và đừng cố suy nghĩ một cách tiêu cực trong cảm xúc này, càng tiêu cực càng khiến bản thân phải nghĩ thêm và buồn hơn mà thôi, mọi thứ cứ tiếp diễn theo thời gian mà nó đã được định sẵn từ khi bắt đầu. Yêu từ ánh mắt đầu tiên, thương từ những kỉ niệm vốn có và nhớ khi chúng ta không là gì của nhau. Nhưng mà nói yêu đơn giản vậy thôi chứ làm gì có ai làm được, nếu có cũng chỉ là số ít người may mắn hoặc kiên trì.

Đối với tôi khi đã thương ai đó, tôi chấp nhận mình nhận lại những cảm xúc buồn và khó chịu đó để có thể trao cho họ những thứ mà tôi có thể làm họ vui và hạnh phúc, có thể tôi chỉ cần như vậy là quá đủ và tôi cũng không cần gì thêm bởi vì quy luật nó đã là vậy. Cho đi chắc gì mình có thể nhận lại được thứ mình muốn, đúng là có nhận lại thật đấy nhưng cái mình nhận lại được đôi khi cũng chỉ là “buồn”.

Continue Reading Yêu đơn giản
Đừng vì một người dưng
Đừng vì một người dưng

Đừng vì một người dưng

Có phải thanh xuân vốn dĩ là thế? Yêu một người xa lạ, hạnh phúc với từng dòng tin nhắn, rồi chia tay, rồi đau lòng, rồi khóc cạn nước mắt hàng đêm. Giờ đây, dù có bị tổn thương đến vằn vện trái tim thì tôi lấy quyền gì để trách móc anh ta? Đáng lẽ ra tôi không nên vì một vài lời hứa của người dưng mà tự bản thân mình mơ mộng. Còn trái tim của người dưng, chẳng phải cũng giống bầu trời chiều, thay đổi theo từng giây phút hay sao?

***

Cô gái vừa thất tình

Tôi bước chầm chậm trên con đường quen để trở về nhà sau một ngày làm việc mệt nhoài. Bầu trời đêm mùa hạ đầy sao, gió thổi nhẹ, cây tường vi trước cổng nhà nở rộ,…tất cả những điều đẹp đẽ đó cũng không đánh bật được cảm giác thất tình trong tôi. Tôi đứng chần chừ trước cổng nhà, cố ngăn những giọt nước mắt cứ chực chờ trào dâng.

– Sao không vào nhà? Đứng đần ra đó làm gì? – Mẹ đột nhiên mở cổng, nhìn tôi bằng ánh mắt kỳ lạ – Vào nhanh đi, bố đang đợi cơm đấy.

Tôi hít sâu một hơi, cố ném sự buồn bã ra khỏi đầu.

– Đợi con làm gì? Bố mẹ đói thì cứ ăn trước đi.

Tôi bước những bước dài vào nhà, bỏ lại đằng sau những lời càm ràm vô nghĩa của mẹ.

Bàn ăn đã được dọn sẵn, cơm canh nóng hổi bốc khói. Bố đang ngồi xới cơm, nhìn tôi cười:

– Phải cùng ăn thì mới là gia đình chứ.

Khoảnh khắc này, tôi bỗng dưng muốn khóc, nước mắt lại không nghe lời cứ ngấp nghé trào ra.

“Yêu đương là cái gì mà khiến mình phải khổ thế chứ? Trong khi mình được gia đình bao bọc yêu thương thế này. Tại sao mình phải giảm cân để mặc áo cưới cho một hôn lễ chỉ có trong lời hứa? Tại sao phải đau lòng vì một người mà đến cả lời hứa cũng không giữ nổi?”

Vừa nghĩ tôi vừa gắp thức ăn lia lịa. Sao những ngày qua tôi có thể giảm cân vậy nhỉ, trong khi thức ăn mẹ nấu ngon chừng này?

– Mai có đi đâu không? – Mẹ hỏi.

– Dạ không.

– Vậy thì dậy sớm dọn dẹp, mai nhà mình tổng vệ sinh.

Tôi gật đầu, miệng vẫn bận rộn nhai thức ăn. Tự nhủ biết đâu như vậy lại tốt, tôi sẽ không rảnh rỗi để nhớ về con người bội bạc kia.

***

Tôi ngồi lười biếng bên bộ bàn ghế gỗ ngoài vườn, cảm nhận rõ rệt sự nhức mỏi sau một ngày dài dọn dẹp. Nắng chiều rực rỡ chiếu rọi lên những đóa hồng leo đỏ thẫm, lũ chim chào mào bố nuôi đua nhau hót, khung cảnh bình yên đến ngỡ ngàng. Đã bao lâu rồi, tôi mới ngồi ở đây, ngắm nhìn khu vườn của mẹ, hít hà mùi hồng leo và nghe chim hót? Tôi cuồng nhiệt lao theo tình yêu như một con thiêu thân nhìn thấy ánh sáng, bỏ quên những điều thân thuộc gần gũi, dồn hết tâm trí thời gian bên một người dưng và mơ mộng về một gia đình nhỏ hạnh phúc, để rồi khóc lóc điên đảo khi bị bỏ rơi.

Có phải thanh xuân vốn dĩ là thế? Yêu một người xa lạ, hạnh phúc với từng dòng tin nhắn, rồi chia tay, rồi đau lòng, rồi khóc cạn nước mắt hàng đêm. Giờ đây, dù có bị tổn thương đến vằn vện trái tim thì tôi lấy quyền gì để trách móc anh ta? Đáng lẽ ra tôi không nên vì một vài lời hứa của người dưng mà tự bản thân mình mơ mộng. Còn trái tim của người dưng, chẳng phải cũng giống bầu trời chiều, thay đổi theo từng giây phút hay sao?

Tôi nhấc cánh tay mỏi nhừ lấy lon coca lạnh ngắt trên bàn, uống một ngụm lớn, ga xộc lên khiến đôi mắt tôi nhạt nhòa. Qua làn nước mắt, ký ức những tháng ngày chúng tôi hạnh phúc bên nhau cũng trở nên mờ ảo, thậm chí nó có thể chưa từng tồn tại, chỉ là tôi tự mình vẽ nên mà thôi. Tiếng bố mẹ cãi nhau đưa tôi về hiện thực, mẹ muốn dời sô pha qua chỗ khác, bố lại cho rằng để nguyên chỗ cũ là hợp lý nhất. Tôi mỉm cười, chưa từng nghĩ cuộc cãi cọ của bố mẹ lại khiến tôi bình tâm như vậy.

Tôi đặt bàn tay lên ngực trái, vỗ về trái tim đang đau đớn. Dù thế nào thì Trái đất vẫn quay, cuộc sống vẫn trôi chảy, nắng vẫn vàng và cây lá vẫn xanh. Bởi vì tình yêu của anh ta không trọn vẹn, nỗi nhớ nhung này của tôi rồi cũng sẽ nhạt phai. Dù chẳng có đóa hoa nào hai lần thắm lại, nhưng chồi non sẽ lên, đóa hoa khác lại nở rộ đẹp đẽ.

Tối qua, lúc tự ôm chính mình mà khóc, tôi đã sợ hãi rằng làm sao mình sống tiếp khi không có anh ta. Tôi cứ tự hỏi, tự khóc mà không có câu trả lời. Nhưng chẳng phải rất đơn giản sao? Thì cứ vậy mà sống tiếp thôi, đâu có ai không thể sống vì thiếu vắng ai bao giờ.

Giá mà, chúng ta yêu một người, từ người dưng nhưng mãi mãi không trở lại là người dưng, thì tốt nhỉ?

“Mẹ đã dặn con phải giữ gìn trái tim cẩn thận”

Con gái, con cho rằng mẹ không nhìn thấy trái tim con đang vỡ vụn hay sao?

Tối qua con về muộn, mẹ ra hiên ngóng con, lại thấy con đang đứng đó thẫn thờ. Con không khóc, nhưng vẻ mặt của con khiến mẹ muốn khóc. Mẹ sinh con ra với cơ thể và trái tim khỏe mạnh, bố mẹ nuôi nấng con như báu vật quý giá nhất, nên mẹ khó lòng chấp nhận việc một ai đó làm tổn thương con, dẫu rằng đó là chuyện không tránh khỏi. Dù bố mẹ yêu thương con hơn tất thảy mọi thứ trên đời, nhưng bố mẹ không thể nào đau đớn thay con được. Trái tim đó là của con, con phải tự chịu trách nhiệm với nó đến cùng.

Con chưa từng giới thiệu người con yêu với bố mẹ, không sao, mẹ nghĩ là con chưa sẵn sàng. Dù sao con cũng chỉ mới 23 tuổi, cứ yêu đương cuồng nhiệt vẫn tốt hơn khoác vào tình yêu đó cái nhìn dò xét của gia đình hai bên. Đôi lần mẹ thấy con nhìn vào điện thoại rồi cười, cũng có những đêm mẹ nghe tiếng con khóc.

Con gái ơi, sao con lại quên lời mẹ dặn mất rồi? Mẹ đã dặn con phải giữ gìn trái tim thật cẩn thận.

Tình yêu vốn dĩ không có hình dạng rõ rệt. Chẳng có ai trên đời này đủ tự tin vỗ ngực nhận mình hiểu hết về tình yêu cả. Nên mẹ không biết dạy con thế nào cho phải. Khi yêu, cười khóc là chuyện bình thường. Dẫu rằng mẹ rất tức giận khi thấy con khóc, nhưng mẹ hiểu đó là chuyện tình của con, tự con có cảm nhận của mình. Cho tới tối qua, nhìn vào mắt con, mẹ biết là con đã quyết định kết thúc.

Con gái à, đàn ông không phải là những niềm đau, nếu đúng người thì sẽ là hạnh phúc. Mẹ cũng từng như con, từng yêu, từng chia tay, từng tổn thương, thậm chí từng muốn buông bỏ. Nhưng rồi mẹ gặp bố con, và mẹ có một gia đình hạnh phúc như bây giờ. Nên mẹ hy vọng rằng, con đừng đóng cửa trái tim mình sau đổ vỡ. Rồi một người xứng đáng sẽ xuất hiện, yêu thương con thật nhiều, bao dung cho cả những tháng ngày vấp váp này của con.

Sau đêm tối, mặt trời lại lên mà con nhỉ?

Mẹ muốn kéo con ra khỏi nỗi cô đơn buồn bã, muốn tinh thần con phấn chấn lên đôi chút, thú thật, mẹ không tài nào chịu nổi khi thấy con cứ khóc lóc sầu thảm. Mẹ bịa ra chuyện tổng vệ sinh nhà cửa, khi lao động chân tay mỏi nhừ, con sẽ không còn đủ sức mà khóc nữa. Mẹ kiếm chuyện la mắng con, kiếm chuyện tranh cãi với bố con khiến căn nhà ồn ào náo nhiệt, mẹ bắt con làm việc thật nhiều không một phút rảnh rỗi, và mẹ thấy sắc mặt của con tươi tỉnh lên một chút. Từ ngày mai, mỗi sáng mẹ sẽ gọi con dậy sớm chạy bộ cùng bố mẹ, mỗi tối mẹ con mình sẽ cùng mày mò làm một loại bánh mới, cuối tuần, cả nhà ta sẽ cùng chăm sóc lại khu vườn. Bố mẹ sẽ luôn bao bọc con, con chẳng bao giờ cô đơn cả. Con biết chứ?

Bởi cuộc đời màu xanh, bởi nỗi buồn sợ nắng, bởi trái tim không giới hạn yêu thương và bởi nỗi vấn vương sẽ theo gió mà phai nhạt. Vết thương của con rồi sẽ lành lại, sớm thôi.

Con là công chúa của bố mẹ, con phải ngẩng cao đầu mà sống với niềm kiêu hãnh của một cô gái xinh đẹp, có học thức, được nuôi dạy đàng hoàng tử tế. Đừng cúi đầu. Khi con cúi đầu, vương miện sẽ rơi.

Lời an ủi vụng về của bố

Cô gái nhỏ của bố, tối qua, bố thấy con buồn.

Bố không thân thiết với con như mẹ, cũng không tinh tế được như mẹ, bố không biết con gặp phải chuyện gì. Trong bữa cơm, con ăn rất nhiều khác hẳn thường ngày, dạo gần đây con vẫn thường nói muốn giảm cân để làm một cô dâu thật xinh đẹp. Con thật ngốc, dù cân nặng của con có như thế nào, con vẫn là công chúa xinh đẹp nhất trong lòng bố. Hơn cả việc con mặc áo cưới thật đẹp, bố muốn con khỏe mạnh tươi tắn hơn.

Buổi tối lúc đi ngủ, mẹ con bỗng dưng nổi giận với bố. Khi bố hỏi tại sao, mẹ con quăng mạnh gối vào mặt bố rồi dằn từng chữ: “Con gái ông vừa mới chia tay đấy”. Rồi mẹ con khóc, bố cũng muốn khóc lắm, nhưng đôi mắt chai sần của bố không rơi giọt nước mắt nào.

Lúc con còn nhỏ, mỗi lần có thằng nhóc nào bắt nạt con, bố đều ra mặt bảo vệ. Con lớn dần lên, biết cách tự bảo vệ mình, con không còn kể với bố những rắc rối đó nữa. Bây giờ, con có cần bố không? Nếu con muốn, bố có thể ngay lập tức đến đánh cho thằng nhóc kia một trận, vừa đánh vừa mắng nó vì đã làm tổn thương con. Nhưng bố nghĩ không cần thiết đâu con ạ.

Khi một người rời bỏ con mà đi, tự họ có lý do của mình, dù có đánh đến mặt mũi bầm dập, la mắng đến khản hơi thì cũng không thay đổi được gì. Thay vì khóc lóc níu kéo hay cay cú giận hờn, con nên sống tốt cuộc đời của con, tốt đến mức khiến họ phải ganh tỵ. Và rồi con sẽ nhận ra, ngoài kia còn có bao người xứng đáng với con. Con phải gặp một người mỗi ngày đều có thể làm con vui, ôm chặt con lúc con khóc, bao dung lúc con cứng đầu, cứng rắn khi con làm sai. Nghe có vẻ khó nhỉ, nhưng nếu cậu ta thật lòng yêu con, cậu ta sẽ dễ dàng làm được. Chỉ khi con gặp được người như thế, bố mới có thể yên lòng gả con đi. Con đừng vội vàng, có muộn một chút cũng không sao, có bố mẹ yêu thương con cả đời.

Hình ảnh con ngồi dưới ánh nắng chiều giữa vườn khiến bố nặng lòng. Con hái một bông hồng leo của mẹ, cài lên mái tóc, và cứ ngồi thẫn thờ ở đó, mặc kệ nắng chiều có khi chiếu rọi vào mặt. Con uống một miệng đầy coca, rồi con khóc. Con gái ơi, giá mà bố có thể chịu đựng mọi nỗi buồn thay con để cuộc đời con mãi luôn hạnh phúc. Nhưng bố chỉ có thể bất lực đứng nhìn con khóc vì một người dưng.

Bố vừa đi mua mấy lon bia, có cả chân gà nướng con thích. Tối nay chúng ta cùng uống một trận ra trò nhé. Con có thể kể cho bố nghe mọi chuyện, hoặc nếu con mệt quá không muốn kể thì thôi. Chỉ cần con dựa vào bố mà khóc, đừng khóc một mình.

Dù cho người dưng mà con yêu tha thiết kia bỏ con đi, con vẫn còn có bố mẹ, con luôn luôn có bố mẹ. Bố sẽ là chỗ dựa cho con, cả đời.

Tâm Storm

Continue Reading Đừng vì một người dưng
Nhớ bà…
Nhớ bà...

Nhớ bà…

Vào cái ngày sau khi bà mất được ba năm, lòng tôi thắt từng nhịp… Và tâm tưởng tôi bà lại thấy bà về trong mơ với muôn chuyện tuổi thơ chập chờn những cảm xúc lúc xa lúc gần nhưng lại nồng đượm đến mức tôi tưởng mình đang là đứa trẻ của những ngày ấy.

***

Tôi đã lớn và bà đã về với hồn quê, sinh tử lại luân hồi phổ quát điều khiền vạn vật của vũ trụ. Tôi tường như thế nhưng vẫn không khỏi buồn khi bà mãi vắng bóng trong cõi bụi vương chóng tan này. Những lúc như thế tôi thường nghe ca sĩ Ngọc Khuê hát bài “Bà tôi” của nhạc sĩ Nguyễn Vĩnh Tiến. Bài hát ấy mượn chất đồng dao để gợi nên nỗi ám ảnh trong sự nhớ mong một người bà của làng quê Bắc Bộ. Và cảm xúc đưa tôi đi theo từng nhịp điệu, ca từ, cho tôi nhìn thấu câu chuyện của người nghệ sĩ đã tạo ra và xướng nó lên. Mơ màng đôi mắt, tôi thấy một làng quê nghèo, tĩnh lặng và tràn ngập tình thương. Có hai bà cháu đi trên con đường làng đầy nắng, đầy rơm, nhất nhất quyện vào cái mát dịu của những dòng mương xanh thắm. Tôi nghe lòng thoáng đau khi ngày mất mùa về với “thóc lép” hạt, hoa cà tím tái, vườn cải vàng lông gà, mặt trời như lời mời chào gian manh, đùa nghịch lòng người. Lòng tôi bỗng chua xót vì trong ngày họp chợ, bà “xâu” một quang gánh rau ra chợ bán nhưng chẳng được gì ngoài một gánh mưu sinh nặng trịch sự ế ẩm và đói kém.

Ấy thế những ngày khó khăn cũng trôi qua, người cháu lớn lên với niềm tin đỡ đần bà nhưng ngờ đâu sự trời lại làm đau đôi mắt người cháu với những giọt nước mắt thấu cùng sự mất mát. Bà đã âu yếm dắt cháu đi chơi ngày còn thơ nơi đầu làng, bà cũng vui mừng ra đầu làng đón cháu những khi cháu trở về và ngay lúc này đây cháu lại tiễn bà về với “mây trời” trên con đường làng “quanh co” chữ nghèo, chữ tình của muôn kiếp đời ngày ấy. Với một chữ “đưa” người nhạc sĩ đã dắt ta đi từ một niềm vui bình dị đến với bước đường của muôn vàn sự khắc khoải. Và cơn gió nào đó thốc từng đợt bụi làm mù mịt cả con đường đã tràn đầy hoài niệm, đã xưa nỗi nhớ, đã sâu nỗi thương…

Dòng đời tấp nập lại đuổi tôi chạy vội với những sự thúc giục của tương lai và nỗi nhớ bà tiếp thêm cho tôi sự nồng nhiệt trong mọi việc tôi làm, trong mọi người tôi yêu, trong những sự mà tôi khao khát và dự định thực hiện. Tôi đã bớt khóc vì nhớ bà như xưa. Tôi bắt đầu chiêm nghiệm những lời bà đã dạy và mỉm cười vì bà không bao giờ mất đi nữa. Nhưng trong những phút yếu lòng, tôi lại khóc vì nhớ bà như thuở trước. Kì thực tôi vẫn chưa đủ lớn để thôi trẻ con khi nghĩ về bà… Nhưng tôi không hoàn toàn là đứa trẻ quá ngây thơ và hay nũng nịu khi bà còn sống. Phải chăng việc bà mất đi cũng là một bài học của tạo hóa dạy tôi lớn khôn với những trọng trách, sự kế nhiệm thế hệ trong tương lai và để tôi biết rằng cái chết là một phép màu hồi sinh tâm thức những người đang sống…

Tôi lại nói về một người bạn đại học của tôi trong nỗi ganh tị khi nó vẫn còn bà nội. Nó là con gái, hơn tôi hai tuổi nhưng học chung lớp với tôi. Do có cùng cái tính mềm mại trong suy nghĩ, lại cùng thích hát, diễn kịch và viết lách nên hai đứa thân lại càng thêm thân. Tối hôm đó, một tối của ba tháng sau ngày bà tôi mất, nó đăng hình ngày còn bé của nó và bà mình lên Facebook. Tôi ngậm ngùi đọc cảm nghĩ của nó về bức ảnh và thấy lòng thèm khát vòng tay ôm ấp áp cùng nụ cười hiền từ của bà. Thế nhưng tôi không khóc mà chỉ thấy cực kì nao lòng và hồi tưởng về ngày thơ… Và tôi đã bình luận như thế này: “Ghét mày lắm vì bà tao mất rồi, mọi chuyện về bà tao cũng vì đấy mà chỉ còn là những hoài niệm tuổi thơ đầy xúc cảm”. Nó trả lời ngay, ngắn gọn nhưng chân thành: “Tao cảm động quá!”.

Đêm đó, tôi nằm mơ… Nắng, cứ trong veo trong đáy mắt. Trên con đường làng nắng bị nhuộm đỏ, bà tôi lưng còng với gánh rau ế chưa bán hết thì chợ đã tan. Gió cuốn cát bay, liêu xiêu dáng bà với những giọt nhọc nhằn tuôn ướt cả một đời lam lũ. Quà bánh bà cho, câu chuyện bà kể, lớn dần theo năm tháng. Tôi thấy nhớ tuổi thơ thầm lặng với dáng bà về héo hắt cả đường xưa.

Tôi còn nhớ đương đêm hôm đó tôi thèm kẹo chocolate Nhật vì một đứa bạn vừa khoe việc ba nó vừa đi công tác Nhật về mua cho nó nhiều quá lắm, nó còn nói kẹo chocolate Nhật ngon nhưng nó không dám ăn nhiều vì sợ phì ra dù kẹo không ngọt mấy. Thế là ngay khi vừa chìm vào giấc ngủ, tôi liền mơ thấy bà với đầy quà bánh với cái vị ngọt thổn thức của quê hương. Tôi đã đi xa với những thèm khát xa xỉ… Giờ đây tôi chỉ thèm mỗi thức quà bà cho, kẹo kia có ngon mấy mà không có hồn quê với tuổi thơ thì cũng chỉ là “miếng tồi tàn”. Và khi tỉnh dậy tôi mới nhớ ra rằng còn khoảng độ hơn một tuần nữa đến giỗ của bà. Dù đã mất đi nhưng bà vẫn dành tình thương bao la cho tôi. Bà gọi tôi về vì nhớ tôi. Bà cho tôi ăn vì bà muốn tôi được khỏe mạnh và sáng suốt hơn. Tôi thấy lòng ấm áp khi nhìn vào đôi mắt sáng như ánh đèn đom đóm của bà, mắt tôi vui thấy rõ khi bà dúi vào tay tôi bao nhiêu quà bánh để bù cho sự thiếu thốn ngày còn thơ của tôi. Ấy vậy tôi đã no một bụng đạo lý và tình thương…

Ngày mai, nắng vẫn đi trên con đường quê xanh màu kí ức, gió lại vuốt ve dòng sông và tâm hồn tuổi thơ với những khoảng trắng vắng lặng. Nhìn lại khoảng thời gian đã xa, tôi chợt buồn và nhớ mong… Ai sẽ cho tôi một “vé đi tuổi thơ” để yêu thêm ngày còn bé bên bà tôi hiền từ…

Gió cứ cuốn… Mây cứ trôi… Đường làng cong cong đôi quanh gánh ế không. Bà tôi về trong kí ức nhọc nhằn. Tôi đứng đó… Buồn và hối tiếc… Tôi chưa bao giờ làm bà vui…

Tôi thi hát trượt nhưng tôi đã hát bài “Bà tôi” bằng tất cả lòng mình. Tôi cũng đã đỗ đại học nguyện vọng một trong khi bà đang đương đau với cơn bệnh lúc xế chiều. Và tôi đã kể cho bà nghe như thế và bà đã cười… Một nụ cười mà tôi cứ nhìn thấy nó mỗi khi tôi cố gắng làm bất cứ chuyện gì…

Hứa với bà bằng tất cả tâm tình của con, con sẽ tiếp tục ước mơ dù vẫn còn lắm gian khó. Bà hãy an tâm ở chốn bồng lai, con sẽ lo liệu được an ổn phần mình… Hai mươi tuổi và vì con có bà, con đã lớn và cứng cỏi hơn bao giờ hết.

Hải Ngọc

Continue Reading Nhớ bà…
Con nhớ cha, nhớ mẹ, nhớ gia đình, nhớ miền quê!
Con nhớ cha, nhớ mẹ, nhớ gia đình, nhớ miền quê!

Con nhớ cha, nhớ mẹ, nhớ gia đình, nhớ miền quê!

Hà Nội, ngày 11 tháng 9 năm 2016

Đã 5 ngày kể từ con rời xa gia đình yêu quý của con để lên Hà Nội học tập. 5 ngày là một khoảng thời gian quá ngắn ngủi đối với rất nhiều người nhưng đối với con , đó là một khoảng thời gian dài đằng đẵng, nó lấy đi từ con biết bao nỗi lo toan, hoang mang và cả những giọt nước mắt mặn đắng trong đêm khuya xa vắng.

***

Cha ơi, mẹ ơi!

Ngay bây giờ đây, con đang khóc rất nhiều cha mẹ ạ. Con biết, con chưa bao giờ mạnh mẽ được cả, dù con đã cố gắng rất nhiều. Ở Hà Nội- một vùng đất xứ người, bon chen, chật chội, đồng tiền trở thành một thứ rất ghê tởm cha mẹ à. Con sống ở đây, từng giây, từng phút , không bao giờ đầu con không toan tính, gương mặt con luôn phải gượng cười. Con lúc nào cũng phải ở trong tình trạng mua cái gì rẻ nhất, làm sao để kiếm tiền đây. Con xót xa khi tiêu mỗi đồng tiền cha mẹ làm ra. Con đau lắm mẹ à… có rất nhiều chuyện xảy đến với con, cha mẹ có hiểu không?

Con khóc, con đau, con lo cho bệnh tình của cha. Con sợ lắm… Cha đau chừng nào , con đau còn nhiều hơn thế. Con chưa bao giờ làm được gì cho cha mẹ cả, mà luôn phải khiến cha mẹ buồn và lo lắng cho con thôi.

Làm sao đây hả cha mẹ, chắc con phải bỏ cuộc thôi… con không đủ lòng tin, nghị lực và cả tiền bạc để bước tiếp trên con đường con đã chọn nữa rồi. Đồng tiền đang ăn , đang nuốt tấm thân hình nhỏ nhắn của con và cả cha mẹ của con nữa. Cha mẹ chỉ là những người nông dân vất vả, đầu tắt mặt tối trên cánh đồng đầy nắng và sương. Một tháng, cha mẹ có kiếm đủ tiền để vừa chu cấp cho con , 2 em ăn học, với chữa bệnh cho cha không. Mỗi đêm , con đều thổn thức vì điều đó. Giá như con học giỏi hơn, và giá như, nếu con dốt thì dốt luôn để con có thể đi làm giúp cha mẹ. Đằng này… con học khá… Cha mẹ lúc nào cũng khuyên con phải cố gắng học hành để sau này đền đáp cha mẹ. Nhưng, cha mẹ à, con sợ lắm, sợ… sợ rất nhiều. Đứng giữa cuộc sống mà con người sống với nhau chỉ vì tiền bạc, danh lợi, con sợ mình sẽ bị xã hội làm cho thay đổi mất.

Con chỉ muốn về nhà trong vòng tay của cha mẹ mà thôi… Ông trời ơi, người có nghe thấu lòng tôi?!

Hương Havy (18 tuổi)

Continue Reading Con nhớ cha, nhớ mẹ, nhớ gia đình, nhớ miền quê!
Cảm ơn người vì đã rời xa tôi
Cảm ơn người vì đã rời xa tôi

Cảm ơn người vì đã rời xa tôi

Tôi chông chênh giữa đường phố Hà Nội ngày đông. Cái lạnh len lỏi từng ngóc ngách tâm hồn và như muốn đóng tuyết những nơi nó qua. Gió thổi hanh hao, tung bay làn tóc rối. Tôi mặc kệ, cứ bước vô định trên đường. Lá vàng rơi lác đác, dòng người hối hả qua lại. Kéo vạt áo cho tim bớt lạnh, tôi tự ôm lấy chính mình. Giọt nước mắt âm ấm rớt xuống tay, tôi thảng thốt tìm nơi chốn cho riêng mình nhưng dường như không có. Mọi thứ cứ xa tầm với, xa quá tới mức tôi không thể níu giữ được một cái gì đó đặc biệt cho riêng mình. Tôi sợ, sợ mảnh đất này, sợ những gì đang tồn tại xung quanh tôi, sợ thứ gọi là “Tình yêu”.

***

Nghĩ tới đó, tôi mỉm cười nhẹ. “Tình yêu” – tới giờ, một con nhóc 20 tuổi như tôi vẫn chưa thể hiểu trọn vẹn như thế nào là một tình yêu cả. Tôi đi tìm nhưng chẳng ai có thể cho tôi một câu định nghĩa về nó. Những người lạ đi qua cuộc sống của tôi dường như là duyên nhưng họ chẳng có phận bên tôi. Cứ thế, họ lướt qua tôi như gió thoảng ngày đông hay vạt nắng cuối ngày của chiều thu – nhẹ nhàng nhưng mỏng manh.

Có những người từng hỏi tôi

“Tại sao yêu họ lại không giữ chặt lấy họ?” . Tôi mỉm cười “tôi đâu có yêu”.

“Tại sao thích họ lại không giữ chặt lấy họ?” Tôi nhẹ nhàng “vì là thích nên mình không có quyền giữ họ.”

“Tại sao lại tự ti như thế? Tất cả mọi người đều có quyền được yêu thương cơ mà” Tôi bình thản “Khi nào, đó thực sự là yêu, người đó sẽ bên tôi mãi mãi, đâu cần phải giữ hay làm gì?”

Ông trời cho chúng tôi gặp nhau, đó là cái DUYÊN. Tôi trân trọng và gìn giữ những gì họ mang tới, họ dạy tôi – thứ mà không hề có trong sách vở, thứ mà tôi chưa hề biết trong cuộc sống này. Tôi để họ bên cạnh như một món quà vô giá tôi nhận được nhưng không hề có suy nghĩ sẽ bắt họ phải làm gì cho tôi. Bởi tôi hiểu, dường như đối với tôi, điều đó là xa xỉ. Chọn một góc trên ban công tầng hai quán quen thuộc, tôi nhâm nhi ly kem. Cái lạnh tới buốt răng, thấu tới tim gan nhưng nó có lẽ không thể bằng điều mà tôi đang chịu đựng một mình.

Chàng trai ấy – có lẽ đặc biệt hơn rất nhiều lần những người mà tôi đã lầm tưởng là yêu. Hà Nội lúc xô bồ, lúc vắng lặng. Anh xuất hiện khi tôi chỉ là một con nhóc ngơ ngác nghĩ Hà Nội bé xíu như lòng bàn tay khô khốc của tôi thôi. Những kỉ niệm về anh, tôi cất giữ như báu vật trong hộc tủ của trái tim mình. Từ lần đầu tiên, tôi gặp anh đã chào anh một câu bạn bè bình thản, hay anh dạy tôi nhảy flashmob giữa hàng chục sinh viên trong trường. Tôi lôi anh đi lang thang, đi công việc theo tôi. Tôi lôi anh đi ăn, đi lượn lờ đường phố. Tôi lôi anh đi mua quần áo, đi mua len về đan khăn cho anh. Từng mũi len vụng về, khô ráp của một con nhóc trên chiếc khăn tôi đòi anh quàng vào cổ. Anh cũng quàng, cũng mang nó đi khắp mọi nẻo đường anh qua. Anh nấu cho tôi ăn. Chẳng thể nào tôi quên, trên con đường ngoại ô Hà Nội, tôi cùng anh đi chợ, nấu những món ăn đơn giản. Tôi hào hứng còn anh thì lo sợ, sợ tôi không ăn được, sợ tôi không thích nhưng vẫn phải cố gắng ăn. Tôi cũng muốn nấu cho anh ăn những món ăn mẹ dạy nhưng tôi sợ anh không ăn được, sợ nó không ngon. Anh mỉm cười nói với tôi ” Em không nấu được thì anh nấu cho em ăn, đâu quan trọng là ai nấu đâu em”. Trời Hà Nội rét như căm. Anh đi cùng tôi dưới mưa, chỉ đơn giản vì tôi thích thế. Tôi lạnh, tìm bàn tay anh mà nắm chặt lấy. Mọi thứ nhẹ nhàng và bình yên vậy đấy. Cứ thế, cứ thế thôi chúng tôi cùng nhau đi qua bao mùa mưa nắng của Hà Nội.

Tiềm thức tôi còn anh. Trái tim tôi còn anh. Tâm trí tôi còn anh. Mà giờ đây, chính tôi lại là người nói chia tay anh – một tiếng chia tay thảng thốt tới nhẹ nhàng. Tim tôi rỉ máu, nhỏ giọt không thể se lại. Anh nhìn tôi trân trân, anh mắt vừa thương xót vừa lo lắng, tay anh vẫn nắm chặt lấy tay tôi. Anh không hỏi tôi tại sao? Không khóc, không yếu đuối như những gì tôi từng viết trong những truyện ngắn của mình. Anh cứ im lặng đứng vậy hồi lâu, chờ đợi câu nói tiếp theo từ tôi. Mọi thứ như dừng lại, như ù đi trong vòng xoáy tình ấy. Tôi lảng tránh anh, lảng tránh ánh mắt yêu thương tôi luôn muốn nhìn vào, lảng tránh chính bản thân tôi nữa. Tôi sợ, sợ mình mềm yếu như ngày nào, sợ mình không đủ mạnh mẽ để buông tay anh ra, sợ mình lại ôm chặt lấy anh mà khóc. Tôi cũng chỉ im lặng vì tôi biết, anh hiểu tôi đủ để biết tại sao tôi rời xa anh trong cái lạnh ngày đông, trong khi trái tim tôi luôn thổn thức gọi tên anh còn tâm trí tôi lúc nào cũng là hình bóng anh.

Chúng tôi cứ đứng như thế, không biết bao nhiêu lâu nữa. Cứ vậy thôi. Rồi anh tiến lại, hỏi nhỏ tôi ” Em có lạnh lắm không? Anh ôm em nhé”. Tôi lùi lại, tôi không muốn tim mình đau thêm nữa. Có hai con đường buộc anh phải chọn, tới lúc phải chọn rồi. Tôi hiểu, Bồ Công Anh có Gió sẽ bay đi xa lắm nhưng Gió là của Trời, phong lưu và đa tình, Bồ Công Anh mỏng manh, chẳng thể nào giữ được chân Gió đâu. Tôi chỉ là một con nhóc xấu xí được may mắn bước qua cuộc sống của anh, may mắn được anh yêu thương và cưng chiều, may mắn được cùng anh đi một quãng đường ngắn ngủi ấy. Có lẽ như thế đủ rồi, đủ cho tôi, cho những tháng năm vẫn viết dài, đủ cho thời gian ấy sống mãi, đủ để yêu thương sưởi ấm trái tim tôi. Tôi không thể ích kỉ giữ anh lại cho riêng mình tôi, không thể cứ ôm chặt lấy anh, không thể làm đứa trẻ con lên ba òa khóc để nhõng nhẽo anh được. Anh phải đi, phải đi thật rồi. Tình cảm ấy, hạnh phúc ấy,yêu thương ấy tôi dành hết lại cho anh. Bởi đơn giản, yêu thương một ai đó là trao cho họ quyền được làm mình đau, là hạnh phúc khi nhìn thấy họ mỉm cười, là đau đớn khi thấy họ khổ tâm, dằn vặt. Vì tôi yêu thương anh, vì tôi không muốn anh phải chọn lựa, vì tôi không muốn tranh giành anh như những người đã và đang xuất hiện trong cuộc sống của anh, vì tôi biết tôi chỉ là một con nhóc lướt qua cuộc sống ấy, không đủ đặc biệt để anh đánh đổi tất cả…

– Anh này, anh chỉ được làm tổn thương mình em thôi nhé! Đừng làm tổn thương ai nữa anh nhé! Vì con gái vốn dĩ sinh ra đã khổ rồi anh à.

-….

– Anh này, anh nhớ phải bảo vệ họ dù trong bất kì hoàn cảnh nào anh nhé. Vì họ yếu ớt mà.

-….

– Anh này, anh nhớ đừng bắt nạt họ, đừng để họ khóc anh nhé. Vì khi họ khóc là họ phải đau lắm đấy anh à.

-….

– Anh này, anh nhớ chăm sóc họ cẩn thận, đừng bao giờ để họ một mình anh nhé. Vì họ là người yêu thương anh nhiều đấy.

-…

– Anh này, em đi đây. Mọi thứ, hết rồi.

Nói rồi, tôi quay người rời xa nơi ấy. Ngày hôm ấy tôi đã khóc, khóc nhưng lòng nhẹ bẫng. Chúng tôi không chung một con đường và sinh ra chẳng phải để dành cho nhau. Dù sao cũng cảm ơn duyên vì đã cho chúng tôi gặp nhau, cảm ơn vì anh đã cho tôi thấy cuộc sống muôn màu, muôn vẻ, vì đã cho tôi trả qua đủ cảm giác của yêu thương, vui buồn hạnh phúc và cảm ơn vì người đã rời xa tôi để tôi đủ can đảm cho bản thân mình những cơ hội mới.

Cảm ơn và tạm biệt.

Continue Reading Cảm ơn người vì đã rời xa tôi
Viết cho anh, chàng trai nhỏ tuổi
Viết cho anh, chàng trai nhỏ tuổi

Viết cho anh, chàng trai nhỏ tuổi

Hạnh phúc với mỗi người sẽ có một khái niệm khác nhau và đến từ những điều khác nhau trong cuộc sống. Với em, hạnh phúc là được gặp gỡ, quen và yêu anh- chàng trai nhỏ hơn em 2 tuổi.

***

4 năm rồi anh nhỉ! Cái ngày em gật đầu đón nhận tình cảm của anh cũng như mở ra cánh cửa của trái tim mình vì một người con trai như tựa mới đây. Đó cũng là ngày mở ra một trang mới cho người con gái mạnh mẽ, gai góc và không có một chút nữ tính của ngày ấy đã biết thẹn thùng, biết rung động và biết nhớ vì anh.

Lúc nhỏ, em vẫn luôn có suy nghĩ bản thân mình nên quen một người lớn tuổi, vì họ từng trải nghiệm cuộc đời, họ sẽ có đủ hiểu biết mình cần gì, làm gì và cho em được gì! tất cả những tư tưởng ấy dường như đã không còn khi em gặp được anh – chàng trai nhỏ tuổi của em.

Em biết, một người con trai đẹp trai, thông minh như anh luôn bị người ta xì xầm sau lưng khi quen một người con gái không đẹp nết, đẹp người lại còn lớn tuổi hơn anh. Đôi lúc em cũng tự hỏi chính mình, bản thân em không được dịu dàng, ân cần chu đáo như người ta, bản tính đôi lúc còn vô tư, vô tâm với anh đã khiến anh bị thu hút ở điểm nào nữa?

Hai năm làm bạn, bốn năm yêu nhau đã cho bản thân e trải qua nhiều cung bật cảm xúc thăng trầm trong tình yêu. Với khoảng cách địa lý và niềm tin không đủ vững đã khiến cho thời gian chúng ta bên nhau đã ít càng mỏng manh thêm. Những giận hờn và bản tính cực đoan trong em đã khiến cho mối quan hệ chúng ta nhiều lần rơi vào bế tắt. Để rồi sau những lần chia tay ấy, là mỗi lần e lao vào những vòng xoay của tình cảm, thích nhập nhằng nhưng không đón nhận được một ai, bên ngoài nói cười để người ta biết mình bất cần, vô tư rồi đêm về em tự nhận lấy sự cô đơn và nhung nhớ. Có lẽ chị mắng em ngốc là đúng, khi bỏ qua một người có thể hiểu và chịu đựng được cái tính cách điên khùng của em. Và có lẽ yêu em, anh bị tra tấn về cảm xúc rất nhiều.

Tính em tích cực trong cuộc sống nhưng trong tình yêu thì theo xu hướng cực đoan, bản thân sống quá lí trí trong tình cảm đã khiến em có khoảng thời gian không đặt vào anh hết niềm tin của chính mình cũng như tin tưởng tình cảm của anh . Có những tâm sự hay một việc gì em luôn tự mình giải quyết, không chia sẻ và nghe lời bất cứ ai để rồi tự gây tổn thương cho chính mình, dù bên em luôn có anh sẵn sàng lắng nghe. Em biết điều đó đã khiến bản thân anh buồn và đôi lúc rơi nước mắt vì em – cho em trân trọng nói với anh một lời xin lỗi.

Em cũng cảm ơn anh.

Cảm ơn chàng trai đã bỏ qua cái tính cách trẻ con ấy, đã yêu thương em và dành cho em một góc nhỏ trong trái của mình, cả những lúc chúng ta không là gì của nhau. Cảm ơn anh đã cho em hiểu, em vẫn là một người con gái mỏng manh, yếu đuối và cần được chở che. Cảm ơn anh đã cho em được tự do làm chính mình, luôn tôn trọng và suy nghĩ vì em. Cảm ơn anh đã âm thầm lặng lẽ đứng sau, dõi theo cuộc sống của em trong những năm qua.

Phía trước chúng ta vẫn còn rất nhiều sóng gió, yêu xa đã khó nay gần lại càng khó hơn. Những bất đồng trong quan điểm, những dỗi hờn trong cái tôi cá nhân của mỗi người, hay đơn giản là những ngã rẽ của cuộc đời chưa biết sẽ đưa chúng ta về đâu. Đã không trẻ con như cái thửa ban đầu cần ở nhau những lời hứa hẹn cho tương lai, em chỉ biết trân trọng những gì em đang có trong hiện tại, vì đời người con gái không gì hạnh phúc khi có một bờ vai đủ rộng để tựa vào khi mệt mỏi, có một chàng trai yêu mình hết lòng, có một người đã luôn đặt mình vào em, để hiểu và cho em những điều tốt đẹp nhất.

Em yêu anh- chàng trai nhỏ tuổi.

Continue Reading Viết cho anh, chàng trai nhỏ tuổi
Chuyện đã qua
Chuyện đã qua

Chuyện đã qua

TP HCM những ngày cuối tháng 5,

Những ngày cuối tháng năm chất chưa nhiều tâm sự. Những cơn mưa vào cuối chiều như làm cho lòng người thêm man mác. Khiến lòng người không thể hòa theo mưa mà trút hết bầu tâm sự, vì đâu ai rảnh đâu mà ngồi thẩn thơ.

Những cơn mưa rỉ rả nhưng lòng người thì hối hả. Một cuộc sống vội vã bắt đầu.

***

Ngủ dậy hoàn tất các thủ tục một cách nhanh nhất để học bài, ôn bài. Rồi trưa tranh thủ ăn cơm, nghỉ trưa, chiều dậy lại tiếp tục học, tối đến cũng vậy. Và dường như theo cái vòng chu chuyển ấy thì chúng ta sắp lạc mất nhau đúng không anh? Sài Gòn lạc nhau coi như mất.

Một ngày hai mươi bốn tiếng là không đủ cho em với cho anh đúng không anh. Dường như chẳng có thời gian để chúng ta quan tâm nhau. Những dòng tin nhắn vội, những lần giận vội, những lần tha thứ vội, những cái nắm tay vội…

Cuộc sống vội quá anh nhỉ? Hay chỉ là chúng ta thích “vội”. Vội đến rồi vội đi. Chỉ có Hà Lội mới không vội được anh nhỉ. Những lần đi ngủ vội chúng ta vẫn chưa kịp chúc nhau ngủ ngon, anh có nhớ chăng? Những lần tắt máy vội anh để em lại với một mớ suy nghĩ hỗn độn, anh có biết chăng? Có lẽ chúng ta cần thời gian để hiểu nhau hơn, để cái tôi của ai đó giảm bớt đi phần nào, để sự cười nhạo sẽ thay thế bằng nụ cười thân thiện, để những câu nói bớt hàm ý, để những ngày sắp tới chậm lại 1 chút, để ta có thời gian cho nhau hơn, để tình yêu phần nào trưởng thành hơn, đủ thời gian để em hoàn thiện bản thân hơn, đủ thời gian để anh nhận ra sự khác biệt giữa con gái và con trai…

Cái gì của mình thì sẽ là của mình. Thời gian cần để chúng ta nhìn laị hành trình đã đi, niềm vui, hạnh phúc và những nỗi buồn, những giọt nước mắt là bao lâu đây anh? Em cũng không biết nữa. Bao lâu để giận hờn không còn nữa, để anh và em hiểu nhau hơn, bao lâu đây anh. Hay ngay bây giờ sự im lặng đang đốt cháy tình yêu của anh và em hả anh?

Cho dù như thế nào đi chăng nữa, sự im lặng lúc này là cần thiết cho cả hai. Có quá nhiều hiểu lầm, quá nhiều mâu thuẫn để giờ đây chúng ta mỗi người gần như một hướng để giờ đây một câu hỏi thăm nhau cũng khó anh nhỉ? Im lặng là cách tốt nhất để chúng ta nhận ra rằng đối phương quan trọng như thế nào, nhưng cũng có thể im lặng khiến chúng ta mất nhau.

Dù thế nào đi chăng nữa thì ai cũng đã khác. Nếu thật sự không yêu nhau thì sẽ tiếp tục làm nhau tổn thương chứ chẳng ích lợi gì. Chi bằng dừng nhau tại ngã ba cuộc đời để khỏi mất thời gian của nhau. Nhưng rồi chúng ta liệu có hối tiếc với những gì chúng ta đã trải qua cùng nhau? Anh và em có ai chắc chắn xa nhau cuộc sống mỗi người sẽ tốt hơn? Có thể em trẻ con, em bướng nhưng anh có đủ bao dung để bỏ qua? Hay anh bỏ lại em với sự hụt hẫng, tan nát. Cũng có thể…

Lỗi lầm thì ai cũng có, nhưng liệu anh có cùng em sửa chữa thay vì chỉ nêu ra mà không đưa ra biện pháp? Tất cả dường như đều là khoảng cách khiến cả hai lạc nhau. Và dù có chuyện gì đi nữa chúng ta ai cũng tiếp túc với hoạt động thường ngày của mình, và lúc đó thế giới của em chắc chắn mất đi một sự ấm áp.

Nhớ anh

Nông Lâm một ngày mưa và nhiều ngày ôn thi.

Continue Reading Chuyện đã qua
Ngày anh muốn rời em
Ngày anh muốn rời em

Ngày anh muốn rời em

Dốc hết tim gan để yêu một người, cớ sao người vẫn không chìa tay ra cho ta nắm.

Tôi đọc được ở đâu đó rằng: Cứ tự hỏi mình đã làm gì sai. Thật ra trong tình yêu không có đúng hay sai. Khi người ta có tình cảm với bạn, bạn làm gì cũng là đúng. Khi người ta không thương bạn, bạn làm gì cũng không vừa mắt.

***

Người yêu muốn rời bỏ tôi, tôi không biết bầu trời màu gì, tôi không biết hôm nay tôi đã ăn gì. Tôi chẳng cảm thấy điều gì ngoài nỗi đớn đau vượt sức chịu đựng. Ngày yêu anh, tôi muốn làm mọi thứ. Tôi muốn ra nước ngoài học Thạc sỹ. Tôi muốn đổi việc lương cao hơn, có tiền đồ hơn. Tôi muốn học TOEFL, GMAT, … Đủ thứ trên đời mà tôi có thể làm. Tôi lao đầu vào làm việc và học hành. Có những hôm anh đến chơi tôi để anh ngồi chơi một mình, tôi ngồi học. Lúc sắp đến giờ về rồi tôi mới chạy ra ôm anh một chút. Nghĩ lại mới thấy, lúc yêu thương trong tầm tay thì không biết trân trọng, không biết nắm giữ.

Rồi ước mơ của tôi thành hiện thực, tôi xin được việc ở nước ngoài. Không do dự, tôi xin nghỉ việc, chuẩn bị hành lý rời xa anh, tới chân trời mới. Với tôi lúc đó, anh chỉ là một đốm sáng trong ngọn lửa hạnh phúc bập bùng mà tôi theo đuổi. Tôi chưa từng nghĩ rằng, xa anh, mất anh là điều gì to tát. Cuộc sống mới đang chờ đợi tôi ở phía trước, tiền tài, danh vọng đang vẫy gọi tôi.

2 tháng sau, anh từ chối trả lời tất cả những tin nhắn của tôi. Tất cả những gì tôi nhận lại là sự im lặng.

Tôi bực bội, điên cuồng, gào thét, giận anh, mắng anh. Tôi quá tin vào tình yêu của tôi và anh. Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng tình yêu của chúng tôi sẽ có một ngày dừng lại.

Đỉnh điểm, tôi nhắn cho anh là tôi sẽ về gặp anh. Câu trả lời mà tôi nhận được là: “Em đừng về mất công, anh đã quyết định rồi sẽ không bao giờ thay đổi đâu.” Tôi hiểu anh hơn ai hết. Anh nói như thế nào sẽ làm như thế ấy. Tôi yêu anh vì tính cách kiên định của anh. Nhưng bây giờ chính điều đó khiến tôi sợ hãi và đau đớn. Anh không biết rằng, chỉ cần anh gật đầu, em sẵn sàng bỏ lại sau lưng mọi thứ, chỉ để anh trở về bên em như ngày xưa. Anh bảo đổi lại em được gì? Chẳng được gì cả. Anh à, em chẳng cần gì, chỉ cần anh yêu em. Em nguyện gồng gánh cả quá khứ, hiện tại và tương lai cùng anh. Công việc này không làm thì làm việc khác, không kiếm tiền bằng cách này thì bằng cách khác, không ở nơi này thì ở nơi khác, nhưng anh thì chỉ có một. Có thể, trên đời này, bao nhiêu bàn tay chìa ra cho em nắm, nhưng em chỉ muốn nắm lấy bàn tay anh. Bao nhiêu bờ vai có thể tựa vào, nhưng chỉ muốn ngả vào vai anh.

Tôi nhớ như in ngày thứ năm ấy, đọc tin nhắn của anh, tôi phải đọc đến lần thứ ba mới hiểu được anh nói gì. Tôi không hiểu chuyện gì xảy ra, tôi mặc đồ đi làm, đến công ty, tôi ngồi khóc suốt ba tiếng. Sau bữa tối, tôi ngồi trước mặt sếp, nước mắt không ngừng chảy, tôi nói tôi đã khóc một tháng nay rồi, tôi sắp gục ngã rồi, xin anh giúp em. Quy định vẫn là quy định, trừ khi nhà có tang hoặc hỉ, nếu không tôi sẽ không được về. Tôi buộc phải ở lại. Sếp rất thương tôi, về nhà còn thi thoảng nhắn tin, đừng nghĩ linh tinh, cuối tuần đi chơi với mọi người. Tôi đọc những dòng ấy và nghĩ, sao đến một người xa lạ còn thương tôi như thế, cớ sao anh không thương tôi.

Cuối tuần đấy, tôi lên bar. Các chị tròn xoe mắt nhìn: “Gái ngoan mà đi bar, chắc chỉ có thất tình thôi.” Tôi mỉm cười im lặng. Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng có ngày, mình cầm rượu uống nhảy nhót theo điệu nhạc điên cuồng như thế. Nhỏ em ghé tai tôi hỏi đã bớt buồn chưa, lúc ấy nước mắt tôi chỉ chực ứa ra. Tôi ngửa mặt lên, tôi sẽ không rơi một giọt nước mắt nào vì anh nữa. Tôi hát theo ca khúc đang chơi: “In the end, it doesn’t even matter.” Bài hát “In the end” của nhóm nhạc Linkin’ Park tôi thường nghe mỗi khi bị stress. Nhưng lần này, nó cũng chẳng giúp tôi được bao nhiêu. Tim tôi tan ra làm ngàn mảnh. Vỡ vụn.

Hôm qua gom đồ ở công ty để chuyển sang tòa nhà mới làm, tôi ôm đồ đi dưới mưa, em đồng nghiệp của tôi bảo: “Trông chị tội nghiệp thế, mà người yêu chị chẳng thương chị.” Em ấy là đứa cứng rắn, tôi chưa từng thấy nó thương hại ai. Thế mà giờ nó thấy tôi tội nghiệp. Tôi ngẩng đầu lên, mưa rơi lã chã trên mặt: “Cả thế giới đều thương em, sao anh không thương em?”

Tôi không tin anh hết thương tôi. Mỗi ngày tôi ôm ấp niềm hy vọng đó để tiếp tục sống. Bao nhiêu người nói tôi mạnh mẽ, tôi kiên cường, tôi dũng cảm. Hóa ra, tôi cũng chỉ là một nữ nhi, bị thứ mà nhân gian gọi tình yêu quật ngã.

“Hỏi thế gian tình ái là chi?” (Lý Mạc Sầu).

Continue Reading Ngày anh muốn rời em
Sao ông trời lại bất công đến vậy?
Sao ông trời lại bất công đến vậy?

Sao ông trời lại bất công đến vậy?

Có bao giờ, bạn cảm thấy ông trời, cuộc sống bất công với 1 ai đó chưa…

***

Mình có 1 cậu bạn thân, cậu ấy là K52 của trường, chúng mình bắt đầu quen nhau từ lớp 10, 2 đứa học cùng lớp, cùng bàn luôn. Thực ra bố mình với bố bạn ấy làm cùng cơ quan, bố mình là sếp của bố bạn ấy nhưng cấp 2 không học cùng nhau nên ko chơi với nhau mấy, lên cấp 3 học cùng nhau, học cùng lớp, rồi 2 ông bố kiểu gán ghép mình với cậu ấy để thành 1 cặp nên toàn yêu cầu cô cho 2 đứa mình ngồi cạnh nhau, ngồi cả 3 năm cấp 3 luôn. Nhà bạn ấy ngày trước cũng khó khăn, bố bạn ấy làm hợp đồng ở huyện bao nhiêu năm rồi thi công chức mãi mới vào chỗ bố mình làm, cũng tốn ko ít tiền để có đc vị trí ấy, các bạn vào nhà nước các bạn sẽ hiểu rằng xin vào đã khó, để tồn tại trong đó còn khó hơn…

Mà đó, mình thì lại kiểu con gái khó tính, đanh đá, cậu ấy lại hiền, 2 đứa càng được gán ghép thì lại càng ghét nhau, nhưng ghét kiểu đùa thôi chứ 2 đứa vẫn chơi với nhau, cậu ấy hay đưa mình đi học về lắm. Mình về nhà thì ko phải làm gì nhiều, vì nhà mình có bác giúp việc, mẹ mình lúc đó cũng có em nên mới thuê giúp việc về làm, còn bạn ấy lại về rồi cơm nước với mẹ, dọn dẹp và giúp mẹ bán hàng tạp hóa và trông thằng cu em lúc đó có hơn 5 tuổi, nhà bạn ấy trước ở huyện, bố bạn ấy được chuyển công tác nên bán nhà lên đây, mua được căn nhà có hơn 30m2 1 chút thôi. Bạn ấy là con trai, vừa hiền, mà làm cái gì cũng biết cơ, khéo tay lắm, từ may vá thêu thùa, đến sửa mấy cái khung tranh ảnh, biết hết, lắm lúc đang học với nhau, bạn ấy nhặt đc tờ giấy bỏ đi tự dưng còn gấp tặng mình bông hoa nữa, mình còn giữ hết đến bây giờ. 2 đứa cứ chơi với nhau như vậy thôi, đến cuối năm cấp 3, mình hỏi trêu bạn ấy rằng “Cậu đăng kí trường gì” thì bạn ấy cười rồi nói “tớ chưa biết, thế còn cậu”, “Tớ đăng kí NEU” – “Thế tớ cũng đăng kí NEU”, lúc đó mình cấu bạn ấy 1 cái trêu “Thích bắt chước ko?” – “Ko, cậu thi trường gì tớ thi trường ấy thật mà”…

Ấy vậy mà cậu ấy đăng kí NEU thật, 2 đứa cùng đỗ NEU nhưng khác khoa. Cậu ấy học kém hơn mình vì thực sự là cuộc sống bạn ấy ảnh hưởng khá nhiều tới kết quả học tập…Những năm tháng sinh viên, 2 đứa chơi với nhau càng ngày càng thân hơn, cứ mỗi lần mình rảnh là lại kêu cậu ấy đưa đi chơi, có những hôm cậu ấy bận mà mình ko hiểu sao cậu ấy lúc nào cũng có mặt đúng giờ, cũng lắm chỉ muộn 5 phút thôi. Cậu ấy còn học cả ghi ta, chỉ vì lí do mình nói “Con trai mà biết đánh ghi ta thì lãng mạn, mà tán gái dễ lắm”…mà đánh mãi cũng chỉ được có mấy bài kiểu chúc mừng sinh nhật, romance,..v..v…mỗi lần cầm đàn đánh lại nhìn mình cười kiểu “Này tớ chuẩn bị đánh mấy bài cũ nhé” =)). Đợt mới chuyển phòng còn kêu cậu ấy qua làm cơm xong giả vờ khoe với con bạn là “Người yêu tao đấy, đảm đang, học giỏi lại đẹp trai nữa”, con bạn cũng còn phải đơ hết cả người cơ mà. Đùa nhiều lúc cũng được cậu ấy đưa đi chơi, nói chuyện 1 lúc mình còn hờn dỗi cậu ấy cơ, nhưng lần nào cậu ấy cũng là người xin lỗi mình, mà lắm lúc nghĩ chỉ là bạn thôi mà, làm sao cứ phải xin lỗi người ta. Phần lớn thời gian đi chơi sinh viên, mình với cậu ấy dành cho nhau, mà mình cũng đc nhiều anh tán chứ bộ, nhưng mà được 1 thời gian ko chịu đc vì mình đanh đá với khó chiều, có mỗi cậu ấy là chiều mình thôi, mà á, tiền nong là 2 đứa cưa đôi, có hôm mình còn trả cho cậu ấy nữa…Cậu ấy cũng là 1 chàng trai tốt, con trai đi làm, rồi tự kiếm tiền từ năm 2, tự nuôi bản thân, lúc đó bố bạn ấy cũng đã làm phó phòng, cũng có của ăn của để nhưng vì tính tự lập từ nhỏ nên cậu ấy ko xin tiền của bố mẹ nữa….rồi 1 ngày, khi rủ mấy con bạn đi chơi, khi chúng nó nói về tình yêu, nói về bạn trai chúng nó, mình mới thấy người yêu chúng nó đối xử với chúng nó còn ko bằng cậu bạn mình đối xử với mình, luôn chiều mình, luôn làm theo ý mình, có thời gian là dành cho mình, mình nhận ra, có lẽ cậu ấy yêu mình, và mình cũng yêu cậu ấy mất rồi, nhưng câu hỏi đặt ra, tại sao cậu ấy ko nói.

Sau đó 2 tuần, mình mới hỏi vu vơ cậu ấy rằng “Này, cậu ko thích tớ à”, cậu ấy ậm ừ 1 lúc rồi “Tớ thích cậu, mà ko yêu cậu đâu” – “Tớ hỏi yêu đâu, vô duyên” – “Cậu khó tính bỏ xừ, mà bố tớ bảo là tớ phải cố gắng, ra trường, tự xin được việc đến lúc đó yêu cũng chưa muộn, chứ giờ mà yêu sớm tớ sợ ảnh hưởng đến cả việc học việc làm của 2 đứa nữa” – “Ôi dào ơi, đồ hâm”. Cậu ấy lại cười như mọi khi mình hay đùa nhạt với cậu ấy. Lúc đó, có lẽ 2 đứa thích nhau rồi, đối xử với nhau như người yêu, nhưng cậu ấy chẳng nói thôi…2 bên gia đình còn biết nữa là.

Nhưng mà, đâu phải câu chuyện tình cảm nào cũng có cái kết có hậu đâu, ông trời, cuộc sống luôn bất công như vậy, Ngày hôm đó mình đi công tác xa ở Quảng Ninh, đợt đó cậu ấy ra trường được 4 tháng, còn mình ra trường từ tháng 3 năm đó rồi, tháng 11 năm kia, bố gọi cho mình rồi nói rằng mình thật bình tĩnh khi nghe chuyện này…cậu ấy đi chơi với bạn, đi phượt, cậu bị tai nạn mất trên đường đi, cậu bị xe tải mất lái va phải…ngày hôm sau bố mẹ mới đưa cậu về quê được…ngay lúc bố nói, mình òa khóc, mình khóc hết nước mắt, tự dưng mình thấy chóng mặt, những kí ức của mình và cậu ấy ùa về. Rồi kết thúc rằng mình còn chưa nghe được lời yêu từ cậu ấy nói ra…ngày hôm sau mình mới về quê để gặp cậu ấy được…hôm sau về, mình chỉ thấy mẹ cậu ấy ngồi đó khóc, còn bố cậu ấy thì ko có đấy vì phải đi lo nhiều thứ, mẹ cậu ấy nhìn thấy mình chỉ thốt lên được câu “H về đấy à cháu, thằng T nó đi chơi, giờ cô ko nhận ra nó nữa rồi” và ôm mình khóc, mình cũng khóc theo rồi mình nghĩ rằng “T, cậu còn nhiều thứ phải làm mà”…

…Đã gần 2 năm trôi qua rồi, cũng đã có nhiều người con trai ngỏ ý với mình nhưng mình ko hiểu sao, mình ko thể đồng ý người ta vì mỗi lần như thế, mình lại nhớ T, nhớ kỉ niệm với cậu ấy và tự dưng cảm thấy rằng ông trời, cuộc sống tại sao lại bất công với cậu ấy đến vậy….

Continue Reading Sao ông trời lại bất công đến vậy?
Có thể quay lại?
Có thể quay lại?

Có thể quay lại?

Có lẽ khoảng thời gian được ở bên cậu là khoảng thời gian hạnh phúc nhất tuổi học trò của tớ. Tớ ước thời gian có thể quay trở lại tớ nhất định sẽ không bao giờ đánh mất cậu nữa đâu, tớ sẽ cố gắng trân trọng tình cảm của cậu dành cho tớ hơn. Nhưng có lẽ thời gian sẽ không thể nào quay trở lại được nữa.

***

Nếu nói ra có lẽ sẽ không có một ai tin một con bé lớp 7 như tớ lại thích một chàng trai thật lòng. Họ chỉ nghĩ đó chỉ là thứ tình cảm trẻ con nay thích mai ghét như một trò đùa. Nói thực khi bắt đầu thừa nhận tình cảm của tớ dành cho cậu tớ cũng không chắc đó là tình cảm thật lòng hay chỉ là tớ đang say nắng cậu. Nhưng bây giờ thì tớ có thể chắc chắn một điều đó là tớ thực sự rất thích cậu. Cậu có biết vì sao tớ có thể chắc chắn như vậy không? Tớ sẽ nói cho cậu nghe nhé, chàng trai của lòng tớ.

Tớ thích cậu vì cậu là người đầu tiên làm tim tớ đập nhanh. Tớ thích cậu vì cậu là người đầu tiên làm tớ khóc không phải vì cậu không tốt với tớ mà tớ khóc là vì sợ cậu ghét tớ khóc khi biết cậu không còn thích tớ nữa. Cậu biết không lúc ấy tim của tớ đau lắm và cũng không hiểu vì sao nước mắt cứ tuôn trào trên khóe mi của tớ. Tớ thầm nghĩ ông trời thực biết trêu người.

Lúc tớ thích cậu, cậu cũng thích tớ. Lúc tớ thích người khác, cậu cũng thích tớ. Nhưng khi tớ nhận ra người tớ thực sự thích là cậu thì cậu đã không còn thích tớ nữa rồi.

Tớ đã từng nghĩ nếu cậu không còn thích tớ nữa thì tớ sẽ buông tay, sẽ thành tâm chúc phúc cho cậu khi cậu thích người con gái khác. Nhưng không hiểu tại sao khi nghĩ tới đó tim tớ lại đau như cắt và nước mắt cứ vô thức trào ra.

Tớ là một người mạnh mẽ tớ luôn cố hoàn thành vai diễn một người con gái mạnh mẽ. Nhưng đâu có ai biết rằng tớ lại là một người vô cùng yếu đuối tớ chỉ có thể khóc một mình chỉ có thể gào thét trong thâm tâm. Tớ khóc chỉ một mình tớ biết, tớ đau cũng chỉ mình tớ biết và không có ai biết cả.

Tớ luôn cảm thấy mệt mỏi vì phải đeo quá nhiều mặt nạ và không được sống thực với chính mình. Muốn khóc nhưng phải cười,yếu đuối nhưng luôn phải tỏ ra mạnh mẽ. Tớ mệt mỏi và muốn tháo gỡ cái mặt nạ giả tạo này nhưng tớ không thể cho phép mình làm điều đó. Vì tớ không muốn cậu nhìn tớ bằng cái ánh mắt thương hại đó tớ không thích dù chỉ là một chút.

Có thể quay lại được không đó là câu hỏi tớ đã tự hỏi đi hỏi lại chính mình và có lẽ tớ đã có được câu trả lời đó là sẽ không bao giờ có thể quay lại được nữa. Nhưng nếu có một điều ước tớ ước tớ có thể quay lại khoảng thời gian được ở bên cậu cho dù phải trả bao nhiêu cái giá tớ cũng cam lòng vì tớ thích cậu.

À, không có lẽ TỚ ĐÃ YÊU CẬU MẤT RỒI.

TẠM BIỆT MỐI TÌNH ĐẦU CỦA TỚ !

Continue Reading Có thể quay lại?