Câu chuyện cảm động của cô bé 15 tuổi tại Ngược – Phần 2

  • Post published:08/12/2021
Xin chào tất cả mọi người ạ. Em là cô bé 15 tuổi mang căn bệnh ung thư cổ tử cung đây ạ.
Em đã đọc tất cả cmt của mọi người và em đã thực sự cảm động, đã khóc rất nhiều, đã suy nghĩ về một tương lai tươi sáng. Từ tận đáy lòng, em thực sự cảm ơn và cảm kích những lời an ủi, cổ vũ dành cho em!
Hôm nay là ngày thứ 31 em ở bệnh viện rồi. Mọi thứ khá hòa hợp với em về môi trường và mọi người xung quanh. Em biết căn bệnh này không hề đơn giản, nó rất nguy hiểm và nó đang dày vò em mỗi ngày, mỗi giờ,mỗi lúc. Nó đau đến nỗi em chẳng biết miêu tả như thế nào. Em rất ghét thuốc nhưng lần này khác, em khao khát nó, chỉ cần có nó thì em không cần phải chịu đựng thêm nỗi đau nào nữa. Đôi lúc em đã suy nghĩ tiêu cực..
Bệnh ung thư rất nguy hiểm và nó cần một số tiền lớn để chữa trị. Nhà em thì chỉ thuộc dạng khá giả, không phải giàu. Nhưng mà chi phí phẫu thuật thì lại quá đắt đỏ. Em cảm thấy em bây giờ hoặc là khi đã thoát khỏi nó thì vẫn sẽ là gánh nặng cho gia đình mình. Em nói như thế không phải là muốn mọi người quyên góp hay gì cả, ở bệnh viện người ta cũng cho gia đình em trả dần. Em bây giờ chỉ là muốn chia sẻ suy nghĩ của em mà thôi.
Bạn bè em họ vẫn chưa biết. Em sợ khi họ biết được sự thật lắm. Em chẳng biết em đang sợ hãi cái gì cả hay em chỉ là đang sợ đối diện với sự thật. Em không muốn bị bàn tán, em không muốn nghe nhưng lời thương tiếc vì những lời nói đó chỉ làm em cảm thấy thắc mắc tại sao lại là mình? Liệu em xứng đáng với nói sao hay em đã làm gì sai?
Gần đây, em ngủ nhiều lắm vì chỉ có cách đó thì em mới có thể giảm cơn đau nhiều nhất có thể. Em hay mơ về tương lai sau này. Trong giấc mơ, em nhớ rõ em bị dè bỉu, em chỉ nhớ thoáng quá nhưng đến lúc em tỉnh lại thì em vẫn cảm thấy rất đau lòng. Bỗng lúc ấy, em sợ phải đối mặt với tương lai. Liệu sau khi qua được bão tố này thì sẽ còn cơn bão khủng khiếp nào đang đón chờ em nữa. Sợ hãi, em luôn trong trạng thái đó.
Chỉ còn mai và hôm kia nửa thôi thì em sẽ bị cấm sử dụng điện thoại và tránh xa các thiết bị tương tự thế. Vậy là em chẳng có thể chia sẻ những ngày ở bệnh viện và suy nghĩ của em nữa rồi. Mấy nay, em hay lén dùng điện thoại đêm lắm. Mặc dù, bây giờ rất đau, đau đến nỗi em chẳng thể nhắm mắt ngủ được nữa rồi. Em muốn thuốc lắm.
Mọi người biết không? Em rất thích trẻ con. Chúng thật đáng yêu.
Em cũng rất yêu mái tóc dài của mình nhưng mai em sẽ tự tay cắt nó.
Em muốn nở một nụ cười thật tươi nhưng vì cái gì bây giờ?
Em muốn nói nữa nhưng chẳng thể. Đau thật đấy.
Tạm biệt và cảm ơn mọi người đã đọc. Thật lòng cảm ơn.
Mọi người hãy luôn vui vẻ và mỉm cười thật hạnh phúc nhé!
Facebook Comments
0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Góp ý
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận