Câu chuyện cảm động của cô bé 15 tuổi tại Ngược – Phần 1

  • Post published:08/12/2021
Xin chào tất cả mọi người ạ. Em năm nay 15 tuổi, hiện đang học lớp 9, ở cái lứa tuổi vui tươi, hồn nhiền nhất trong cuộc đời.
Đáng lẽ em cũng sẽ vui cười như bao bạn khác, sẽ đi chơi cũng lũ bạn hay làm những việc mà bản thân thích nhưng rồi mọi chuyện dường như thay đổi,em biết bản thân mình mắc bệnh ung thư cổ tử cung. Em rất là bất ngờ, hoàn toàn sụp đổ, cảm giác ông trời thật tàn nhẫn. Em không biết nên làm gì cả, đầu em thực sự trống rỗng. Em chưa từng qhtd hay có những hành vi giống thế.
Khoảng lúc em học lớp 5 là mẹ em đã dẫn em đi tiêm ngừa căn bệnh này rồi. Nhưng đến bây giờ em vẫn không hiểu tại sao bản thân lại bị như thế? Trước hôm em đi khám, thì em có lướt tik tok và xem 1 video về các bệnh của phụ nữ, phát hiện rằng em có rất nhiều dấu hiệu giống trong video nói nên em đã rất sợ. Hôm sau em có kể cho mẹ nhưng mẹ không tin, bảo em suy nghĩ nhiều rồi nhưng em kiên quyết muốn đi nên mẹ cũng đành đi.
Em biết lúc ấy mẹ em cũng chẳng nghĩ gì nhiều, cứ cho rằng do em làm quá thôi. Thậm chí, em cũng mong là do em tưởng tượng thôi. Em vẫn nhớ rõ hôm em đến phòng khám, em có thể cảm nhận tất cả ánh mắt chăm chú từ thắc mắc đến ngạc nhiên của mọi người. Em rất sợ hãi, sợ hãi mọi người, sợ hãi tương lai, sợ hãi cả chính bản thân. Gia đình em những hôm này đều rất ảm đạm, mọi người nhìn em bằng ánh mắt phức tạp. Mẹ em dường như chẳng có gì muốn nói. Bây giờ, mẹ mắng em đi thì em còn cảm thấy yên lòng hơn sự im lặng đấy. Chỉ có gia đình và họ hàng em biết. Em không có dũng cảm để chia sẻ chuyện này với bạn bè kể cả bạn thân.
Em đang ở giai đoạn 2, cũng sắp qua giai đoạn 3 rồi , bác sĩ cho em thấy những hình ảnh của nơi đó, em hoảng lắm. Bác sĩ nói rằng cần quan sát thêm tình hình và cho em nhập viện. Em đã nghỉ học nhiều ngày, có rất nhiều tin nhắn hỏi thăm em nhưng em chẳng thể trả lời được vì không biết nên bịa ra lí do gì cho thích hợp.
Không phải là tự tin quá nhưng em có vẻ ngoài ưa nhìn, thành tích học tập khá tốt, luôn trong top 1,2 , tính cách em cũng ok, được lòng khá nhiều bạn, em cảm thấy mình là một cô gái tốt, một con người tốt nhưng tại sao ông trời lại không nghĩ thế? Thật không công bằng. Tại sao lại là em? Đó là câu hỏi em luôn suy nghĩ hàng đêm. Chả biết mình còn sống trong bao lâu, mọi giấc mơ, dự định trong tương lai của em bỗng chốc tan thành mây khói rồi. Em cảm thấy cô độc lắm. Đã có rất nhiều người nói với em rằng không sao đâu, mọi chuyện rồi sẽ qua cả thôi, hãy mạnh mẽ lên nhưng em biết ung thư mà sao có thể đơn giản đến thế.
Em chẳng có dũng khí nào để vượt quá cả. Mỗi lần em nhìn vào gương, nhớ đến khuôn mặt từng rạng rỡ, đôi mắt cười từng là của em bây giờ đâu rồi? Sao lại nhợt nhạt, xanh xao đến thế. Chắc khoảng tầm mấy tháng nữa thôi là có lẽ em phải vĩnh biệt thế giới tươi đẹp mà em chưa kịp nhìn ngắm rồi haha.
Em mong rằng mọi người xung quanh em hãy sống thật hạnh phúc, sống hết mình và thật nhiệt huyết, may mắn sẽ luôn tới với tất cả mọi người. Yêu tất cả mọi người.
Em viết cfs này không phải để cho mọi người thương hại em mà là em muốn những người mà em yêu thương có thể đọc được. Xin lỗi vì đã không thể trực tiếp kể với mọi người. Tha thứ cho em nhé.
Nếu được đăng thì em rất cảm ơn cfs và những người đã đọc ạ. Mọi người hãy luôn vui cười nhé!
Facebook Comments
0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Góp ý
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận